Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 14:9 – a woman stepped our of the river, sat down and combed her hair

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

a woman stepped out of the river, sat down and combed her hair

she was born blind

even the moonlight was only in her imagination

.

the sound of a glass slipping from her hand

hitting the floor

water spilling, spreaded as soundly

and as deeply as her stare

.

and suddenly everything was illuminated

in a lonely light

the moonlight seemed as though to her

draped across the four corners of the globe

as warm and as affectionate as the way her mother

stayed up all night tending to her fever

.

her tears

one day fell lower than the reeds

soared higher than the clouds

through the moonlight all-encompassing

the eyes of one forever asleep

.

she sleeps

to after craved sourness

she savoured a piece of starfruit from her homeland

as she watched people danced with exaggerated national pride

the moonlight turned her into a statue

silently in the dark

she digested

the saltiness 

of blood

____

người phụ nữ dưới sông bước lên ngồi chải tóc

nàng mù từ khi sinh ra

ánh trăng cũng là tưởng tượng

.

đó là tiếng kêu của một cái cốc

nàng đánh rơi xuống sàn nhà

và nước chảy thành một vệt dài

chìm sâu như ánh mắt

.

khi ấy mọi thứ sáng lên

một ngọn đèn trong sự cô đơn

nàng có cảm giác như ánh trăng

đang cúi xuống bốn góc của trái đất

dịu dàng thân mật

như Mẹ thức suốt đêm ngày xưa nàng bị sốt

.

nước mắt của nàng

một ngày nào đó sẽ rơi xuống thấp hơn ngọn cỏ

sẽ bay cao như đám mây

quanh hành lang của ánh trăng

có đôi mắt một người không bao giờ thức

.

nàng ngủ

nhưng bây giờ, nàng thèm chua

nàng ngậm lát khế của quê hương trong miệng

nhìn mọi người đang nhảy múa để yêu nước 

và ánh trăng làm nàng thành bức tượng

ngồi im trong bóng tối 

nuốt xuống

vị mặn

của máu…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | no. 14:9 – a woman stepped our of the river, sat down and combed her hair”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s