Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 14:17 – Poetry can make you uncomfortable…

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Poetry can make you uncomfortable…

it doesn’t caress you 

nor is it fornication

.

poetry pass through you via the vernacular

often difficult to swallow

people believe poetry relished

in such drama

.

all that is irrelevant to poetry

poetry articulate everything very clearly

E.g. in the morning

I’m hungry

I’m in pain

I’ve received a thrashing.

.

when poetry cause a stir

don’t be jealous

poetry connects us with the world

poetry write, we read, as for the remainder

wretchedness, should simply disappear

.

poetry write, we read, as for the remainder

wretchedness, should simply disappear

poetry write, we read, as for the remainder

wretchedness, should simply disappear

.

little boys

regret nothing, they do not sigh

poetry isn’t reserved for those

fortunate of a certain age

.

poetry is not

a beauty spot

on the smiley face of a little boy

.

it shifts often

returning endlessly

through the vernacular

.

it doesn’t gently 

caress your body

it riddles your body with bullets

never easing 

on romance.

_____

thơ có thể làm bạn khó chịu…

vì thơ không vuốt ve

cũng không phải sex

thơ xuyên qua bạn bằng ngôn ngữ

nhiều lúc khó nghe

nhiều người nghĩ thơ uốn éo

thích bổng trầm

nhưng thơ không cần

thơ phát âm

mọi thứ rất rõ ràng

ví như: buổi sáng

tôi đói

tôi đau

tôi bị đánh…

khi thơ chạm vào

bạn đừng ghen tị

thơ nối chúng ta với thế giới

thơ viết, chúng ta đọc, và những thứ còn lại

thảm hại hay phải biến mất

.

thơ viết, chúng ta đọc, và những thứ còn lại

thảm hại hay phải biến mất

thơ viết, chúng ta đọc, và những thứ còn lại

thảm hại hay phải biến mất

ngay cả những cậu bé

cũng không thở dài hay hối tiếc

thơ không phải dành cho các lứa tuổi

may rủi

.

thơ không phải

các nốt tàn nhang trên gương mặt

khi cậu bé cười

nó di chuyển

nhiều khi quằn quại

thông qua ngôn ngữ

nó không vuốt ve

cơ thể bạn

nó nã đạn

dù không ngừng

lãng mạn…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s