Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 14:21 – flat on your back you looked at the sky

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

flat on your back you looked at the sky

not a single star out there tonight

the illumination of gold?

her yearning

loose like soft rain

.

with enough gaps for the letters in poetry

flatten like gold sheets

stamped with SJC

the youth paper reported 

on the black market.

.

living so long

on the roof

they believed they’re the Sun

hence the people were fatten with gold melted like snow

starved, so what.

.

better than the glory of training to be an up standing example

forever glorious

stepping away lightly

forehead and hair 

like a pair of our hands grasping at 

nothing

.

it’s the entrails of the people hung up 

because of the hair, the scanty shivering beard

like the 2 million people in 1945

starved to death thanks to fascist Japan

.

do we have the strength to ask:

do our fingers have enough strength to fiddle

with the old keyboard

rambling on about some poem

the dozens tons of gold, nothing but an echo

at an auction somewhere

.

starvation strength enough

in the return of poetry

in another poem?

.

or do we simply fan our hands

beggars staring up at the sunlight on the roof

worried that they might 

slip and fall

.

so we may be blessed with their smiles 

gosh the falling 

gentle

pity.

_____

 

bạn nằm ngửa nhìn lên trời

không thấy ngôi sao nào đêm nay

giống như vàng đang tỏa sáng?

như em ngày nhớ

lỏng lẻo mưa mềm

thậm chí còn có đủ chỗ

cho các chữ cái của thơ được ép lại như vàng miếng

đóng dấu SJC

mà báo Thanh Niên đã nghi

là vàng lậu…

quá lâu

họ đã ở trên nóc một mái nhà

họ gần như là mặt trời

nên nhân dân rửng mỡ với vàng và sau đó chảy tan như tuyết

chắc sắp sửa rồi đói hết biết…

hơn cả sự vĩ đại của học tập và làm theo những tấm gương

cũng đời đời vĩ đại

họ bước đi nhẹ nhàng

mái tóc và vầng trán của họ như hai bàn tay

của chúng ta hàng ngày vái lạy vào không khí

.

đó là dạ dày của nhân dân bị treo lên bởi một mái tóc

và chòm râu thưa

nó run rẩy như 2 triệu người năm bốn lăm

bị phát-xít Nhật bỏ cho chết đói

và chúng ta có còn sức để hỏi:

các ngón tay của chúng ta còn đủ sức để chơi

vào bàn phím cũ

lải nhải một bài thơ

mà mấy chục tấn vàng chỉ là tiếng vọng

cho những lần đấu giá tiếp theo

cái đói có đủ mạnh

để mang lại thơ

một bài thơ nữa?

hay chúng ta sẽ xòe hai bàn tay

như ăn mày đứng nhìn nắng

nhìn họ trên mái nhà

cứ lo họ trượt chân té ngã

và nhận từ họ những nụ cười từ xa

rơi rơi

nhẹ nhàng

thương hại…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s