Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 14:22 – at the animal farm the law is obsolete

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

at the animal farm the law was obsolete

the idea of the law

unlike anything at all was insubstantial 

rare antique books no matter how blood red 

they will and shall be 

extinct

bye bye.

+

at the animal farm geography was obsolete

West or East of the globe

by the equator 

the inevitable invasion

.

no time zone

no latitude or longitude

North – South

if there was an opportunity

they took it

.

like the battered East sea

the greed

+

at the animal farm science was obsolete

yet needed was the atomic bomb

on sight the boats are destroyed

fishermen were the only ones worried 

they may swim ashore if they survived

+

at the animal farm physical study was obsolete

there’s no need for a football winger

you’re on your own with the ball

you’re on your own as the defender

+

at the animal farm ethics was obsolete

honour unnecessary

sign the Kyoto

protocol

bear the mayhem at home on your own

+

at the animal farm another language was unnecessary

the only translation needed

was the cancer

in father’s womb

+

but at the animal farm there was sadness 

unique to it

when no one dares to to utter whatever

though their heart by the day

messed up injured

+

but at the animal farm there was love 

like her pondering

how they could still composed love anthems

and quietly sing them

all night 

+

they dreamed of a rainbow 

after the rain West of the ball

together they kicked it towards the sky

together it falls 

with tears

.

(at the animal farm they’re easily teary

sometimes crying

in the middle of a happy day)

+

there was no animal farm 

in Danang

where Duy Nhất

wandered the street before going home

.

leaving the herald

the poet met up with a poet 

the church bells chimed

and the wind was absolutely charming.

.

he threw a ball

in conclusion

the height of excitement

in the game.

.

the sunset and the sky

busy with the ball

oblivious to the fact that

he’s already home

.

inside a quiet street

someone’s shadow, a tree

the sky was oozing like a dream.

_____

trong trại súc vật không cần học môn luật

ý thích là luật

khi không thích thì không có gì tồn tại

sách đỏ quý hiếm cỡ nào cũng phải

tuyệt chủng

bái bai…

 

+

 

trong trại súc vật không cần học môn địa lý

tây bán cầu hay đông bán cầu

ra xích đạo gặp nhau

là chiếm

không có múi giờ

hay kinh tuyến vĩ tuyến

Bắc – Nam

mọi thứ cứ hở ra là

lấy

như biển Đông nát bấy

lòng tham

 

+

 

trong trại súc vật không cần học môn vật lý

chưa cần bom nguyên tử

cứ gặp là tông vỡ thuyền

chỉ ngư dân căng mắt nhìn chằm chằm

còn sống sót thì bơi trong im lặng

 

+

 

trong trại súc vật không cần học môn thể thao

không cần cầu thủ chạy cánh

tự cuộn tròn tự thả ra một trái banh

tự tấn công tự bất ngờ, chóng vánh

 

+

 

trong trại súc vật không cần học môn đạo đức

không cần danh dự

cứ ký nghị định thư

Kyoto

rồi về nhà xả thải

 

+

 

trong trại súc vật không cần học môn ngoại ngữ

cứ dịch như

cái tử cung của bố

bị ung thư

 

+

 

nhưng trong trại súc vật vẫn có nỗi buồn

riêng của nó

khi không ai dám nói về điều gì đó

mặc dù mỗi ngày trái tim của họ

bị thương

 

+

 

nhưng trong trại súc vật vẫn có tình yêu

như có lần em hỏi

người ta vẫn làm những bản tình ca

và âm thầm

hát chúng suốt đêm

 

+

 

người ta vẫn mong một cầu vồng

sau cơn mưa ở phía tây của quả bóng

cùng nhau sút tung lên bầu trời

cùng nhau rơi

nước mắt

(ở trại súc vật người ta mau nước mắt

nhiều khi khóc giữa

ngày vui…)

 

+

 

không phải trại súc vật

ở đà nẵng

cũng có chàng duy nhất

đang lang thang trên phố để về nhà

chàng ra khỏi cổng tòa soạn

một nhà thơ gặp một nhà thờ

tiếng chuông gió

quyến rũ…

chàng ném một quả bóng

lúc ngày sắp kết thúc

chạy theo cật lực

cuộc vui…

hoàng hôn và bầu trời

mải chơi với quả bóng

nó quên mất

là chàng đã trở về nhà

trong một đường phố yên tĩnh

bóng người và cái cây

bầu trời chảy như giấc mơ…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s