Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 20:2 – your finger will never pierce the poem upon touching it

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

your finger will never pierce the poem

on touching it

but it 

by you

form

a void 

.

grains of dust, stars

drifting

orbiting like a dream

you thought: the cosmos was far, but 

it’s but four miles on a bike

after your shift

town to home

hell 

it’s but four miles on your bike passing

one tolling booth “thu phí”

you smiled

read backward “thi phú”, rich in poetry

thu phí thi phú (a tax for all that poetry)

bullshit

our country’s

poetry

you peddle the bike

starving exhausted

.

one

polymer note at the end of the month

shiny like the astrologer’s lens

you can observe the stars as much as you like

yellow and romantic

.

you need astrologers

to make a living, but the country is full of writers

and poets

all renowned

.

the middle of the night

your universe

when chú Cuội heads for the moon in his imagination

with a rabbit

that you thought was a dog

.

now (you or the rabbit?)

compose 

poetry

flimsy 

round

about like 

Nguyễn Chí Thanh 

boulevard

green divider

wild and wide

grass on the side

a dream

high.

_____ 

khi chạm vào bài thơ

ngón tay của bạn không thể xuyên qua

nhưng nó sẽ

và bạn cũng sẽ

thành một không gian

trống rỗng

những hạt bụi làm ngôi sao

bay quanh

quỹ đạo như giấc mộng

bạn nghĩ: vũ trụ rất xa, nhưng thật ra

nó chỉ là 4 cây số bạn đạp xe

tan ca

từ phố về nhà

địa ngục này

cứ bốn cây số bạn đạp xe băng qua

một trạm thu phí

bạn cười

nó nghĩa là trạm thi phú

thu phí thi phú

đất nước

thơ ca

ba hoa

bạn đạp xe

đói bụng mệt chết cha

một

tờ polymer cuối tháng

óng ánh như kính thiên văn

bạn tha hồ ngắm ngôi sao

vàng và lãng mạn

bạn cần các nhà thiên văn

để kiếm ăn, mà đất nước lại đầy những nhà văn

và nhà thơ

lớn

đó là nửa đêm

vũ trụ của bạn

lúc chú Cuội bay lên hoang tưởng

với một con thỏ

nhưng bạn nghĩ nó là con chó

bây giờ (bạn hay con thỏ?)

làm thơ

loanh quanh

mong manh

như anh

chí thanh

phân xanh

hoang hoải

đầy đồng

mùa đông

giấc mộng

lồng lộng

mênh mông…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | no. 20:2 – your finger will never pierce the poem upon touching it”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s