Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 20:14 – the poem doesn’t understand how

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

the poem doesn’t understand how

an employee of a bank could “defraud” nearly four thousand million dong

did she not care for her life

like the important men playing politics

where would she find the money to fund it?

.

the nation starved

a lawless hunger

beyond the satiated parties high on blood

.

to soothe the hunger

can’t mean

we have to lick a hot wok

with blistered tongues

look at each other and cry

to then

fall into

an endless

sleep

.

those who have tasted the saltiness of the past

the blood, they’re now in the wok

stunned

no one

no one

who? No one

will take the responsibility

for a warehouse that could hold four thousand billion 

was just an empty warehouse

.

these were not just long nights

we have screamed and shout and went to sleep without the need for food

.

there were many nights like that 

the banquets at restaurants

no rice just ceremonies

with bright banners

an execution surpassing

surpassing

like an old habit

the way she used to shred bullets randomly

.

she had covered

the hellish starvation

how deep it was impossible to know for sure

a demonic fights

we had fell for

hopeless love affair

waiting endlessly for a heartbreaking dream

with her

.

only because she 

she gosh

she was the one

_____

 

bài thơ không hiểu vì sao

một nhân viên ngân hàng có thể “lừa” đến bốn ngàn tỷ

chẳng lẽ nàng cũng thí

mạng cùi, như quý ông chơi trò trách nhiệm chính trị

chứ làm sao nàng có tiền đền?

đất nước lên cơn thèm ăn

trong cơn đói luật pháp

sau khi từng no say bữa tiệc máu

để xoa dịu cơn đói

chẳng lẽ chúng ta phải

liếm cái chảo nóng

sau khi lưỡi mình bị phỏng

nhìn nhau mếu máo

cuối cùng rơi vào

giấc ngủ

thiên thu

những người đã từng liếm vị mặn ngày xưa

của máu, bây giờ trên chảo nóng

ngơ ngác

không có ai

không có ai

ai? Không ai

chịu trách nhiệm

khi kho hàng thế chấp cho bốn ngàn tỳ cũng là kho

rỗng

nó không chỉ là đêm dài

chúng ta đã hò hét và đi ngủ không cần thức ăn

.

đã từng nhiều đêm như thế

những bữa tiệc tại nhà nàng

không có gạo mà chỉ toàn ngày lễ

với những băng-rôn rực rỡ

hoàn thành vượt mức

vượt vượt mức

như thói quen ngày xưa

nàng bắn đạn bừa bãi

nàng đã bao phủ

địa ngục khủng khiếp nạn đói

với độ sâu không thể thăm dò

trận đồ bát quái

mà chúng ta rơi vào

một tình yêu tuyệt vọng

ê mông và vỡ mộng

với nàng

.

chỉ vì nàng

nàng ôi

nàng là duy nhất

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 20:14 – the poem doesn’t understand how”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s