Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 17:17 – the ocean waves

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

the ocean waves:

waves after waves, waves after ever being waves

even the dead weren’t able to catch a glimpse

no one heard their screams

.

we’re all busy staring at a photograph

forgot about the guy who likes to make fun of poetry: hehe

.

hehe

no one could have heard it

it seemed like they witnessed 

the death of words

only the dead could still hear

their screams

like when the poet loses his innocence

on a stage

.

Come! Come! run run

the country

a pile of devastation

while all we needed was a solemn place

to die

a description of death:

no one left

the stage full of people

busy like the world

.

ah, you’re a poet

you are our hope

don’t listen to the critics

and lose faith

.

no one, no one dares to open their mouths any more

(monotonous is the word citizen)

but without the citizens

how could one 

describe death? 

.

it’s a scream of despair

the causal of pain

a field of bamboo pikes

the citizens amidst a summer noon

upon a cool quivering breeze

aided by a walking stick pass by

our fight

.

finally

admitting

the screams

so many

millions of people

won’t die

but their corpses 

were gone

 

Tuesday the sixteenth:

God said:

the error of intelligence is always its most evil deeds

.

hence we shouldn’t question the intelligence of God

perhaps He’s a bit careless

confused by the stage

romance lacking preservation

un-moving

.

and, indeed, together with the poets

we’re all inspirations

but the citizens

none were in titillation

.

as though Friday the thirteenth isn’t a nightmare

a million years later we’ll be a million years old

a million days of reckoning

a million destitute

.

a nation full of it

make-believe

treachery and insolence

pretence of change

God won’t cease at reckoning

even as He ban

a million 

people from happiness

.

the product of us

God said: unsuitable

this game of the flesh

we’ll all regret

the pain, the bruises purple and blue

hence when faze

we can put on an act as citizens

do dragon dances in celebrations, He said:

don’t worry, in the end; you’ll find a solution

look for more ways

to live

survive

_________

những con sóng biển:

sóng sau khi là sóng, sóng sau lần làm sóng

người chết không kịp nhìn

tiếng la hét của họ không ai nghe thấy

mọi người lo nhìn vào tấm ảnh

quên mất gã trọc làm thơ cứ thích: hehe

hehe

không ai có thể nghe

nhưng họ thấy cái chết

của con chữ

người chết vẫn có thể nghe

tiếng la hét của mình

như nhà thơ mất trinh

trên sân khấu

nào! nào! chạy và chạy

đất nước

một đống đổ nát

trong khi chúng ta cần một nơi tôn nghiêm

để chết

 

mô tả về cái chết:

không ai ở lại

sân khấu chỉ toàn người

đông y như trái đất

ồ, bạn là một nhà thơ

bạn là niềm hy vọng

đừng nghe những kẻ chế nhạo

mà thất vọng

không ai, còn ai dám nói

(chữ nhân dân dùng hoài cũng nhảm)

nhưng không có nhân dân

làm thế nào

chúng ta mô tả về cái chết?

nó có phải tiếng thét tuyệt vọng

gây ra nỗi đau

của bãi chông tre

khi nhân dân đang trưa hè

gió mát run rẩy

chống gậy đi qua

cuộc chiến chúng ta

.

cuối cùng

thừa nhận

tiếng kêu

bao nhiêu

triệu người

không chết

mà, tiêu

mất xác

 

thứ ba ngày mười sáu:

Chúa đã nói:

tội lỗi của sự thông minh luôn luôn là tội ác tồi tệ nhất

nên chúng ta từng hoài nghi về trí thông minh của Chúa

có thể Ngài hơi bất cẩn

sân khấu làm Ngài bối rối

sự lãng mạn hơi thiếu thận trọng

không gây ra cảm xúc

và, tất nhiên, cùng với tất cả nhà thơ

chúng ta còn là cảm hứng

chỉ nhân dân không còn

thấy nứng

.

có vẻ như thứ sáu ngày mười ba không phải là giấc mơ

một triệu năm sau chúng ta thành người một triệu tuổi

một triệu ngày phán xét

cho một triệu người buồn

đất nước luôn luôn có

những trò

lưu manh hay láu cá

dù giả vờ thay đổi

Chúa vẫn không ngừng kết tội

dù Ngài đã biểu không cho đất nước

một triệu người

vui

.

các sản phẩm của chúng ta

Chúa nói: không phù hợp

vì nó chơi trò thịt da

làm ai cũng xót xa

đau và bầm tím

nên khi thấy ngượng

chúng ta có thể vào vai nhân dân

múa lân trong nhiều ngày lễ, Ngài nói :

ừ thôi, cuối cùng các người cũng đã tìm ra một giải pháp

bắt đầu kiếm thêm

để ăn

và sống

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s