Lê Vĩnh Tài | no. 7:14 – the words. the words in a rush to explain

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Nhiều lúc tôi nghĩ tôi lẩn thẩn điên thật, nhưng tôi chỉ có thể đoán là LVT mang luôn luôn một tủ thơ trong bộ não của ảnh. Ảnh khi cần, khi chuyện gì đó thúc đẩy, một cơn áp lực chăng, một cảm xúc chi, anh mở nó ra. Ngay đó là một bài thơ mới. Ảnh có giải thích cho tôi qua vài từ tiếng Việt, nhưng đã quá tầm hiểu của tôi. Tôi giờ cũng đã quên.

Tôi hay băn khoăn hình như mình dịch rồi, như deja vu khi đọc thơ của LVT. Tôi kết luận nhà thơ là a perfectionist, thích mọi sự phải hoàn hảo, thi sĩ thường đem những bài thơ của anh ta vào giấc ngủ, chúng nằm ở trong giấc mơ của ảnh, khi thức giấc nó đã thành một bài thơ mới, đóng vào đó những khúc DNA cũ.

(Tôi mong được cơ hội mổ óc thi sĩ và…)

Qua những trải nghiệm tình cờ này, những thời gian đi lục soạn bài trong những archive cho những bài dịch của mình, tôi thấy chỉ vài bài gọi là thật sự hoàn hảo. Những bài dịch thiếu sót rất nhiều, và những bài dịch trên blog lưu lại cho mình cộng lại toàn là những sự gọi là không hoàn hảo của con người. Lạ lùng là tôi thấy cũng OK, vì đã chấp nhận. Vì kể từ sau mỗi lần sai sót, tôi đã tìm được một thế giới hoàn toàn mới.

I’ve come to realise that I’m actually not crazy. All I can do is speculate that LVT carries the verses of his poetry around in his head ready, and at any given moment of annoyance or inspiration incorporates them uniquely in a new verse. The old verse is given a new life, he did use a big word in Vietnamese to explain this, but it simply went over my head. 

For a while now, it has been a huge cause of frustration for me, a constant state of deja vu. I can only conclude that LVT is a perfectionist, and he takes his poetry to bed, dreams about them, wakes up with a new composition inserted with a piece of old DNA. 

(I like to cut his brain open and see…)

What I’ve learned, through the process of rummaging through the archives for the piece I think I’ve already translated, rarely do I find a perfect translation. My translations are mostly flawed, and the blog has become an incredible archive of human imperfection. And I’m oddly okay with that. Since through every heartbreaking embarrassment, I had found a completely new world.


The words, the words

in a rush to explain

faster than tears

faster than grass(just mown)

faster than her

sideward glance


when we’re trampled upon

(we forget our name)

surely we’ll recognise each other

by our hat the hair, beard

or the slight grubby thick lips


poetry remain hidden

if dishonoured

poetry will not hesitate when it comes to murder


and just like that the clouds are no longer magical

they’re all over the place like the scattered corpse during the Mậu Thân tet offensive

bodies dragged into the sky by pulleys

left behind nothing but the boot prints of dead soldiers

after their blood have been washed away


no one has lost anything

don’t get your knickers in a knot

they’ve have a paid a fair share

they’ve paid with their life


like poetry at the moment on the carpet

pretending to be: Fast asleep

annoyed that people only knew half of the story

the truth for poetry has to be one hundred percent

like all of poetry’s promises

poetry laughed out loud.


Mother has passed away

the bugs long ago on the mourning veil

now are scorpions

one bite

you’re snapped in half


you fell, from the ground,

you look at the sky

the drifting clouds, like people


while they’re blowing smoke up some vip’s ass


“Vietnam’s autumn sky

is gorgeous baby…”


Những con chữ, những con chữ…

mau mau bày ra

nhanh hơn nước mắt

nhanh hơn cỏ mọc

làm lấp dấu chân em

khi chúng ta bị chà đạp bởi…

(thôi khỏi điền tên)

chúng ta sẽ nhận ra nhau

bằng mũ áo tóc râu

cùng đám bụi mù và bẩn

thơ ở ẩn

nên nếu bị xúc phạm

thơ sẽ giết người

và như vậy đám mây

không còn là những hình ảnh ta thường mơ mộng

nó ngổn ngang như những xác chết năm Mậu Thân

được kéo lên trời bằng ròng rọc

còn sót lại những dấu chân

sau khi thơ lau vệt máu

không ai bị mất cắp

bạn đừng rối lên

thơ đã trả tiền sòng phẳng

với từng mạng sống

nên bây giờ thơ nằm trên tấm thảm

với một vai: Ngủ Quên

mắng kẻ khác chỉ biết một nửa

sự thật của thơ phải là một trăm phần trăm

như những lời thơ hứa

thơ cười ha ha…

Mẹ đã mất

những con sâu ngày xưa trên khăn tang

giờ đã thành bọ cạp

táp một phát

bạn vỡ đôi

bạn ngã xuống

nằm ngửa nhìn bầu trời

có hình mây bay giống như con người

đang cười

thổi vào ống đu đủ

“trời vào thu

Việt Nam đẹp lắm em ơi…”

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 7:14 – the words. the words in a rush to explain”

“My translations are mostly flawed, and the blog has become an incredible archive of human imperfection. ” – It is incredible that these “imperfect” translations had such a big effect.

I wonder whether cherry trees are seen imperfect for roots or branches and leaves, which were going into directions, away from all the others. Somehow actually these different paths make the whole tree look better, more alive and amazing, instead of all thwaw mono-culturally equal factory forests in which they only grow high to get cut down and die.

It breaks me to see my father and others cutting trees, especially old ones, until they die, while they were totally fine and beautiful before.

It is great to get to know all this poetry, although I often catch myself not understanding some of it. Not because of the words or such, just because it seems to be out of reach sometimes, to catch the thought it might have been created upon. While somehow I still see pictures, hear sounds and scenes rushing or hovering in front of my inner eye. Although it might not show what was meant or seen by those who wrote it. Sometimes just to hear some words together can make someones day.

Liked by 2 people

You are such a genteel soul, I myself often miss out the meaning of it all, but like you’ve stated so eloquently – we manage a glimpse of the poem’s soul don’t we, and we’re drawn in – in itself is an amazing thing when it comes to poetry, much like a painting or portrait. It moves me in a way that often I’m left speechless. Always you have my gratitude, in reading, in sharing your kind words and wisdom. God bless. T

Liked by 2 people

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s