Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 17:9 – the vernacular

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

the vernacular

even our mothers didn’t know how it came about

how it had pulled through

and crawled out into the world

.

its future

a flimsy thread at the foot of the horizon

unreachable

.

they developed in a country that

a car delivered in the middle of the night

and no one saw you

.

not armed men

or some entity 

with a scythe

.

it’s the vernacular

when its tongue removed

through its eyes communicates

sometimes the eyes removed

it uses its hands

when the hands cut off

it converses via its toes

when the toes battered by bullets

it nods

or shakes its head as signs of life

.

it crawls and rolls 

in attempts to climb back into our mother’s womb

and again

sleeps

.

and our Mothers shall once again give birth to it

on a bed the frame at the foot of a breakable horizon

that is the vernacular

destiny

.

it will continue to jump over

that fragile thread

as a physical exercise of a bear

jumping through a hoop of fire

at a circus

in the Sun

.

or now

it is still 

homework for poets

_____

ngôn ngữ

thậm chí Mẹ cũng không biết khi nào chúng được sinh ra

làm sao chúng chìa tay

và bò ra ngoài thế giới

tương lai của chúng

một sợi dây mỏng tang của chân trời

xa ngái

chúng lớn lên trong đất nước mà

buổi tối một chiếc xe đến

và không ai nhìn thấy bạn nữa

không phải là những người đàn ông có vũ trang

hay một người lang thang

với lưỡi hái

chúng chỉ là ngôn ngữ

và khi lưỡi bị tháo bỏ

chúng nói bằng đôi mắt

khi đôi mắt bị tháo bỏ

chúng nói bằng tay

khi bàn tay bị cắt đứt

chúng trò chuyện bằng ngón chân

khi bị bắn vào ngón chân

chúng gật đầu

hay lắc đầu báo cho mọi người biết chúng vẫn còn sống

chúng có thể bò hoặc lăn

để chui vào bụng của Mẹ

và ngủ

trở lại

và Mẹ lại sinh chúng ra một lần nữa

trên chiếc giường là đường chân trời mỏng mảnh

đó là số phận

của ngôn ngữ

chúng lại tiếp tục nhảy qua

cái sợi dây mỏng manh

đó, như một bài thể dục

của chú gấu nhảy qua vòng lửa

trong rạp xiếc

mặt trời

hay như bây giờ

chúng vẫn là bài tập

của các nhà thơ

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

7 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 17:9 – the vernacular”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s