Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 7:16 – Can your competence measures up to poetry’s cunning?

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Can your competence

measures up to poetry’s cunning?

much of poetry’s ability is like that of a Demon

greedy men no longer young

poetry prayed for them

.

from within its golden light

poetry needs the shimmering elegance

not greed but

to be glorious within the light of a flame

.

like God

on Christmas Eve

.

and when He bestowed poetry with eyes

poetry admired the stylish hair and trimmed beard of the fashionable poets 

like actors strutting

flashy

adores black

and day after day blacker

more bitter, more vindictive.

.

poetry’s point of view

never

budge

.

the world stage erected 

by poetry

the role of those dissolute, evil, pockmarked, thick skin.

the fragile, thin skin of people is scary to poetry 

like the flu

.

poetry despise those who make fun of the old

poor, with nothing to eat, in reconciliation

not a dollar to their name.

.

poetry despise the poets

with self-portraits: of their youth

proud and conceited

and very smart when it comes to pushing in 

for a ticket to the dining room.

.

a young man

We all know he will be an old man.

.

What does he want in the new year?

What does he want in the dark?

What should happen?

_____

 

Sự khéo léo của thơ

so với kỹ năng của bạn?

nhiều khả năng thơ là con Quỷ

những người đàn ông tham và không còn trẻ

thơ cầu nguyện cho họ

từ ánh sáng màu vàng của mình

thơ cần long lanh sang trọng

không phải tham lam

mà để vẽ vinh quang trong ánh lửa

như Chúa

đêm Giáng Sinh

và khi Ngài trao cho thơ đôi mắt

thơ ngắm kiểu tóc hoặc râu các nhà thơ bây giờ

như các diễn viên múa

diêm dúa

thích màu đen

và càng ngày càng thâm đen

hơn nữa…

đôi mắt của thơ

không bao giờ

thay đổi

thơ tạo ra sân khấu của thế giới

này,

các vai phóng đãng, độc ác, mặt rỗ, mặt dày…

làn da mịn màng của người khác

làm thơ sợ như bệnh cúm

thơ ghét ai chế nhạo tuổi già

nghèo, không có gì ăn, đang ăn năn

không một xu dính túi…

thơ ghét những nhà thơ

cứ tự vẽ chân dung của gã: khi còn trẻ

tự cao tự đại

và rất thông minh khi chen nhau lấy vé

vào phòng ăn…

người đàn ông trẻ

ai cũng biết sau đó anh ta sẽ già…

những gì anh ta muốn trong những năm tới?

những gì anh ta làm trong bóng tối?

những gì phải xảy ra?

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 7:16 – Can your competence measures up to poetry’s cunning?”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s