Categories
PHOTOGRAPHY POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 17:18 – partnered with the king you formed a company

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

partnered with the king you formed a company

when the king left

he left you with a giant mausoleum

with that forgettable name

of his

.

he left behind a huge crown

glued on so hard that

when you removed it stuck to it was the skin on his head

sticky and bloody

.

certainly 

when you put the crown down

you realised

you couldn’t survive inside a grave

as blood do not flow through the veins of the dead

brittle bones.

.

you’re lucky to receive such blessings

from biddings

expected acquisitions

on the dotted lines, you noted your name

never outside the lines

your drawn concentric circles

.

you said:

we’re brothers and sisters

hands in hands, fingers woven together, formation of a horizon

in a poem you had learned off by heart

.

you gave us your contact number

we did together in reflection

saw a face 

distorted making of history

.

history, an envelope tainted 

with the blood of a king

key

to a room

.

all we need to do is wait for

who the king chose to be the lock

of the room the king will open

for two nights

.

then we may together voice

inspiration and joy

but in silent happiness

.

even though there were empty seats

the company will disappear

as soon as you step out of the car

and forget to bring the lock

.

the king’s key

opens up

which door for us 

which room belongs to only you

when the king

and you

like the dark

furtively

slips away.

_____

bạn hùn vốn với vua mở công ty

khi vua ra đi

ông để lại cho bạn một cái lăng khổng lồ

mang cái tên đáng quên

của ổng

ổng để lại vương miện rất to

nó dính chặt đến mức

khi gỡ ra mang theo mảnh da đầu

còn dính máu

tuy nhiên

khi bạn đặt vương miện xuống

bạn biết mình

không thể sống trong nấm mồ

như máu không chảy trong huyết quản người chết

xương cũng khô…

bạn may mắn nhận được ân sủng

từ cuộc đấu thầu

những lô hàng dự tính

trên những dòng kẻ chấm, bạn điền tên của mình

không bao giờ sai lệch

bạn vẽ các vòng tròn đồng tâm

bạn nói:

chúng ta là anh em

như những ngón tay đan vào nhau làm nên những chân trời

trong một bài thơ bạn từng học thuộc

.

khi bạn cho số điện thoại để chúng ta liên lạc

chúng ta đã cùng nhau soi vào một tấm gương

một khuôn mặt

méo mó mà làm nên lịch sử

lịch sử là chiếc phong bì dính máu

ông vua

là chìa khoá

mở cửa căn phòng

chúng ta chỉ cần chờ

vua chọn ai dang chân làm ổ khoá

cửa phòng vua sẽ mở

hai đêm

sau đó chúng ta sẽ đồng thanh

sáng tạo là hạnh phúc

nhưng im lặng còn hạnh phúc hơn

mặc dù vẫn còn ghế trống

nhưng công ty sẽ biến mất

khi bạn xuống xe

quên mang theo ổ khoá

chìa khóa ông vua

mở ra

cánh cửa nào của tất cả chúng ta

cửa phòng nào chỉ dành riêng cho bạn

khi vua

và bạn

như bóng tối

lén lút

trôi…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s