Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 9:8 – Too hot to hope.

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Too hot to hope.

to dig up 

a dream.

.

digging in the heat

you won’t find the edible roots

nothing but fragile root fibres

woven barely in the powdery soil

.

you dig with all your might 

but nothing comes of it

but pale, thin threads

like toothpicks jam between the teeth of plump

white people

during dinner each night.

.

you recall as a child by the sea

the bright shells

the crabs

claws and tiny paws

hiding(from you)

.

they adorn you with earrings

a little heavy

you detest these earrings

you want to discard them

or grind them down by the heel of your boot

like the way they ground down a person at a time 

at Tiananmen Square.

.

one person at a time

soldiers after that could still hear chanting from the unwavering public:

one step one step forward at a time, quietly, silently…

.

you go to bed 

with the flower, you see everyday

red and yellow

glorious

.

except now

like they’re like tanks

for no reasons at all

step on the altars

the poems

the graves

upon which you pray.

_____

Quá nóng để hy vọng.

để bạn có thể đào bới

một giấc mộng.

đào bới trong nắng nóng

bạn không thể gặp được khoai củ

chỉ những rễ cây mong manh

trong đất đã khô thành bột

bạn đào bới hết sức lực

bất cứ cách nào

chỉ bật lên những sợi tơ màu trắng

như những cây tăm trên mép của những người

béo trắng

trong bữa tiệc mỗi đêm.

bạn nhớ tuổi thơ ở biển

những vỏ sò màu rạng rỡ

những con còng

nó cong cong những cái chân nhỏ xíu

chạy trốn bạn

như bây giờ người ta đeo cho bạn một cái hoa tai

hơi nặng

bạn ghét chiếc hoa tai khủng khiếp

bạn muốn vứt bỏ

hay nghiền nát chúng dưới gót chân của bạn

như người ta từng nghiền nát từng người một

ở Thiên An Môn.

từng người một

sau đó người lính còn nghe văn công khe khẽ hát:

từng bước từng bước thầm…

có cái gì trên tay bạn giống như

óc của những người dưới xích xe tăng

như ngày xưa bạn vuốt từng con mực ống

nhũn và mềm…

bạn ngủ mỗi đêm

với những bông hoa hàng ngày bạn thấy

đỏ và vàng

lộng lẫy

chỉ có điều bây giờ người ta

như xe tăng

hay vô ý

dẫm chân lên cả bàn thờ

cả bài thơ

và ngôi mộ

bạn đang hương khói.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s