Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 5:1 – When the grass ached under our feet

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

When the grass ached under our feet

the nation was at peace

after the knife-throwing, smoke and fire

poetry knew

hidden in the heart of the earth was a soldier

.

a springtime yellow with chrysanthemum

forever is where poetry resides

the length of Trường Sơn mountain range in green grass

a nation at rest mended its wound beyond the exhaustion

.

he lay alone beneath the grass 

looked up at the flag

a fresh red like the blood of a star

bleeding still(it seemed)

.

when the grass was the ripest

like the rice in the field the day he left, his Mother cried

brushed past him

Death scythe 

a young woman by Mother harvested the crop

.

poetry have seen him once or twice

poetry knew he was never afraid

smoke like the mist was just as romantic

he knew how to handle the bayonet, threw grenades

but now he’s silent

.

he lived a life in a spring meadow

poetry wanted to know the truth

but dare not ask

.

he had seen a sky full of stars

like garlands of flowers adorned by fairies 

he dreamed as he crossed the green grassy plains 

full of mines full of the wind

.

metal cap and hard helmet

in silence, he heard 

the flapping of butterfly wings

as the bomb exploded

alone he lied down

he will be forever silent

.

the soldier volunteered only after the war-cries

the vernacular was not a vocation for soldiers

those who did return in his place on pedestals

in peace and glory

.

did they escaped the war 

or was it because of his sacrifice? 

_____

Khi cỏ xanh đã buốt dưới chân mình

đất nước hòa bình

sau binh đao khói lửa

thơ biết

nó vẫn giấu dưới lòng đất một người lính

mùa xuân vàng hoa cúc

mãi mãi là nơi ẩn náu của thơ

nhưng cỏ chạy dài dọc Trường Sơn màu xanh lá

đất nước nằm dưỡng thương sau những ngày mệt lả

dưới cỏ một mình anh nằm

nhìn lên lá cờ

đỏ tươi như máu của ngôi sao

hình như vẫn chảy

khi cỏ đã chín muồi

như lúa trên đồng ngày anh đi, Mẹ khóc

lưỡi hái thần Chết sau khi đã lướt qua anh

giờ đang ở trong tay

cô gái dịu dàng với Mẹ đang gặt lúa

thơ đã nhìn thấy anh

thơ biết anh không bao giờ sợ hãi

lửa khói cũng như sương mù lãng mạn

anh đã từng giương lê, đã ném nhiều lựu đạn

nhưng bây giờ lặng im

anh đã sống trong đồng cỏ của mùa xuân

thơ muốn biết sự thật

nhưng thơ không dám

anh đã nhìn lên bầu trời đầy sao

như bông hoa trên tóc các nàng tiên

anh đã mơ khi vượt qua bãi mìn trên đồng cỏ

xanh và nhiều gió

mũ sắt và mũ cối

trong im lặng, anh đã nghe

tiếng động của con bướm đã bay

sau tiếng hú quả pháo

khi anh nằm lại một mình

không bao giờ anh còn tiết lộ

người lính chỉ xung phong sau những tiếng hô

ngôn ngữ không phải là công việc của người lính

người trở về đặt anh lên một cái bệ

tụng ca sau hòa bình

vì họ đã thoát

hay vì anh đã hy sinh?

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | no. 5:1 – When the grass ached under our feet”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s