Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 5:12 – Poetry knows that this world is a hospital

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Poetry knows that this world is a hospital

because before poetry was born

a team of nurses were waiting just outside Mother’s womb

before poetry turn to

crawl out into the light

.

poetry placed on a bed

wobbly like a boat

drifting on Mother’s breasts

.

the boat had arrived at the end of the world

like a leaf seeping blood

.

blood shed

allowed the world to drift away like a stupid dream

inconceivable to poetry

nor could there ever be a statistical solution

for the prediction of any future

.

after being born to the world poetry realised everyone dies 

in old age

and not in old age

by what they thought of as Utopia

.

even before the cut of the umbilical cord

poetry was nervous

weary of the worldly whining

the sadness of deflated lungs

but the world was also a place in our ears were birdsongs

poetry acknowledged both facets of the world as an old suitcase

the day poetry left

joined the army

they played songs over the speakers for poetry

.

poetry viewed the world as a lake

and poetry’s a small fish

size of a fingernail

awake scratching a mosquito bite

thinking we have lived have itched

or scratching our new skin

a scar

broken bone

of a nation

.

poetry dreamed it was the denture

a replacement for a toothless age

an entire thousand year of history

.

and the team of nurses

left poetry lie there

arms relaxed

eyes closed like some secret

since the world was not a hospital

.

a world lost

without the cries of poetry.

_____

Thơ biết thế giới này thật ra là một bệnh viện

bởi vì trước khi thơ sinh ra

các cô y tá đã đứng chờ phía bên ngoài tử cung của Mẹ

trước khi thơ có thể xoay mình

chui ra ngoài ánh sáng

thơ được đặt lên giường

bồng bềnh như chiếc thuyền

trôi bên vú Mẹ

chiếc thuyền thơ đã bơi đến tận cùng trái đất

nó như chiếc lá cây đã nhỏ xuống vài giọt máu

máu

nó làm thế giới trôi đi như một giấc mơ ngu ngốc

thơ không thể nhận thức

hay làm bài toán xác suất

về những điều sẽ xảy ra

khi được sinh ra thơ mới biết rồi ai cũng chết

khi già

và cả lúc chưa già

vì những điều người ta nghĩ là Lý Tưởng

ngay cả khi thơ chưa cắt rốn

thơ đã thấy bồn chồn

thơ biết

thế giới này chỉ là nơi than thở những nỗi buồn của hai lá phổi

cũng là nơi chim hót vào tai

hai mắt thơ nhìn cuộc đời như túi hành lý cũ

ngày thơ lên đường

nhập ngũ

người ta mở cho thơ nghe những bài hát qua loa

thơ thấy thế giới là một hồ nước

và thơ là một con cá nhỏ

như một cái móng tay

thức dậy gãi những vết thương muỗi đốt

tưởng rằng mình đã làm đã ngứa

hay liền da non

vết thương

gãy xương

của dân tộc

thơ mơ thấy thơ là một chiếc răng

để lấp đầy sự móm mém vắng mặt của tuổi già

cả ngàn năm như lịch sử

và các cô y tá

đã để thơ nằm như vậy

thả lỏng hai tay

nhắm mắt như một bí mật

vì thế giới không phải là một bệnh viện

thế giới đã bị đánh mất

khi lịch sử không còn tiếng khóc của thơ. 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s