Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 5:8 – After the end of the fight

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

After the end of the fight

poetry did not win

but loss

but at the end of the fight

poetry was not an outsider

.

the people dejected opened their windows to watch poetry

poetry watched people through a thin curtain of mist

at the back was poetry’s 

empty room

.

what poetry worried about most was age

poetry by the stove with a heavy heart

.

not knowing

what will happen after the nation attained peace

poetry did crawl out with poetry’s musket

and kneeled

.

pelure paper covered poetry’s window

flew in the wind

poetry was a weak man

struggled to get up after a week of fever

barely any better

.

no quote or unquote

poetry was not allowed to explain

poetry was not allowed an explanation

What will happen to poetry?

.

poetry can only remember a few things

the streets

the passing vehicles like the convoys on TV

invading poetry’s basement

.

poetry wide eye

stared at the broken window

nailed in by planks of wood

poetry couldn’t see(hence)

how could poetry compose poetry

What could a blindfolded man do then?

.

the stupidity of such historic storms

no one had a chance to recall

the crazy flurry

money and blood

.

what poetry hated most were the abstract verses

as the world broke in half 

drifted

like tears

.

the storm, poetry knew

one of its implication:

meant poetry had to push and shove, hid in a house

and a river that one couldn’t recall 

the flood

.

anxiously poetry worried about who will be responsible

who will check on poetry’s neighbours during the flood

who won’t have enough to eat

Who was going to prison?

poetry did not know

.

but poetry knew

Poetry’s neighbours used to love cherry blossoms, still

for a while climbed the steep hills

for a while poetry wept for him, he who had lain down his life

his footsteps was an echo still down the pebbly path

at the height of summer

as we got up early to water the flowers

.

his wife prayed at all the temples

her hair flew away along with the wind in the storm

thin and bare

more thin and bare than poetry

in a period affront a sea of longing.

_____

Sau khi tàn cuộc

thơ không thắng cuộc

không thua cuộc

nhưng khi tàn cuộc

thơ không ngoài cuộc

mọi người mở các cửa sổ buồn rầu nhìn thơ

thơ nhìn mọi người qua màn sương mỏng

phía sau là căn phòng trống rỗng

của thơ

điều thơ sợ bây giờ là tuổi tác

thơ nặng nề trong xó bếp của thơ

bởi vì thơ không thể biết

cái gì xảy ra sau khi đất nước hòa bình

thơ đã bò ra với khẩu súng hỏa mai của mình

và quỳ gối

cửa sổ của thơ bây giờ chỉ còn là tờ giấy pơ-luya

bay trong gió

thơ là một người đàn ông yếu đuối

gượng dậy sau một tuần nằm sốt

bắt đầu phục hồi

không có đóng ngoặc không có mở ngoặc

thơ không được giải thích

thơ không được phép biết

điều gì sẽ xảy ra với thơ?

chỉ vài điều thơ nhớ

thành phố

những chuyến xe trôi qua như các sư đoàn trên màn hình

đang chui vào căn hầm của thơ

hai mắt của thơ

căng ra sau cửa sổ bị vỡ

đang che tạm bằng những tấm gỗ

nên thơ không thể thấy

làm thế nào thơ có thể làm thơ

khi một người đàn ông bị bịt mắt?

lịch sử ngu ngốc của các cơn bão

không ai kịp nhớ

một vận tốc như điên

của tiền và máu

thơ ghét những câu thơ trừu tượng

khi trái đất vỡ đôi

và trôi

như nước mắt

cơn bão, thơ biết

một trong những ý nghĩa của nó:

làm thơ phải chen chúc núp trong một ngôi nhà

và dòng sông không thể nhớ vì sao gây ra

cơn lũ lụt

thơ lo lắng vì không ai có trách nhiệm kiểm tra

xem hàng xóm của mình sẽ sống ra sao trong cơn lũ

ai sẽ thiếu ăn

ai sẽ đi tù?

thơ không biết

.

nhưng thơ biết

người hàng xóm của thơ ngày xưa rất yêu hoa anh đào

đã đi lên đồi cao

đã khóc cho người nằm xuống

tiếng vang bước chân anh ta trên lối đi đá sỏi

giữa mùa hạ trắng

mỗi sớm thức dậy tưới hoa

vợ của anh ta đã cầu nguyện cho anh tại các ngôi đền

mà tóc của cô cũng bị cuốn theo cơn bão

xác xơ

còn hơn thơ

trong mùa biển nhớ.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s