Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 5:7 – Poetry’s flat chest

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Poetry’s flat chest

when poetry was in a different world

you were already singing

with your own lips

.

you’ve became a part of poetry’s body

poetry’s puffing away with your chest

and whistling with your breath

poetry was never short of breath

.

poetry’s body was your world

a photograph 

of flat chested naked poets

.

there’s mumbling of a skeleton in your chest

unlike her two hills in the early morning mist

whispers of the heart

.

songs of glorious Freedom came from your chest

resounding louder than someone else’s vow

in tears…

fell in Vietnam and as the snow fell in Australia

.

you’re not cold when you took off your shirt because something stirred

an excitement

you discovered the water had turned into ice in the river

because it was snowing

.

the last night at the end, you sat back

downed a bottle of beer

quietly listened

licked an inspiration you’ve lost

gave us dry lips

.

we’re so used to being in a crowd

like toes in tight shoes

squeezed in a pile of cloaks

blankets, hats, scarves…

hence we’re dare not leave the house

in the cold

.

when will you no longer need to wrap yourself up

knotted in the woollen scarves just mentioned?

.

we face life with sagging breasts

all this time covered up

when did we began to stand up in the dark

under all that

and our knees didn’t buckle

with us falling on our face

.

your song exploded from your chest

not only yours but on all the perky breast

that will never sag

.

the sky will open up when you inhale once more

like an angle of the slogans

hung on all the boulevards

lopsided…

.

not just birds

we’ll fly away without leaving a mark

taking off our shirts without a shiver

teeth chatter

though we all know

it’s still cold out there…

_____

Bầu ngực lép của thơ

khi thơ còn ở một thế giới khác

bạn đã hát bằng đôi môi

của bạn

.

bạn trở thành một phần trong cơ thể của thơ

thơ thở hổn hển bằng bầu ngực bạn

và huýt sáo bằng hơi thở bạn

thơ không bao giờ khó thở

.

cơ thể của thơ là thế giới của bạn

giống như một tấm ảnh của những thi sĩ ở trần

có bầu ngực lép

.

bầu ngực của bạn có tiếng lầm bầm của một bộ xương

không như hai ngọn đồi của em ngày sương mù buổi sớm

thì thầm trái tim

.

từ ngực của bạn những bài hát ca ngợi Tự Do

vang xa hơn cả lời nguyền của ai 

như nước mắt…

đang rơi ở Việt Nam và tuyết rơi ở Úc

.

bạn không lạnh khi cởi áo vì có một rung động

một náo nức

sau đó bạn biết nước đang đóng băng ở dòng suối

vì tuyết vẫn đang rơi

.

đêm trước khi cuối cùng, bạn ngồi lại

uống một chai bia

và sau đó im lặng lắng nghe

và liếm lên một lý tưởng mà bạn đã mất

làm chúng ta phải khô môi

.

chúng ta đã quá quen chen chúc nhau

như các ngón chân trong đôi giày chật

và nép mình trong đống quần áo khoác

chăn, mũ, khăn quàng cổ…

nên chúng ta chưa bao giờ dám ra ngoài

khi trời lạnh

.

đến bao giờ bạn mới không còn phải quấn

và rối tung lên với những thứ khăn len vừa kể?

.

chúng ta đối mặt với cuộc đời bằng bầu vú xệ

của chính chúng ta mà lâu nay phải che đậy

như chúng ta bắt đầu đứng lên trong bóng tối

với những gì cốt lõi

mà không phải khuỵu hai đầu gối

.

bài hát của bạn vỡ tung cả phổi

không chỉ của bạn mà của tất cả mọi người

có bầu vú không xệ

.

bầu trời sẽ mở ra khi bạn hít thở một lần nữa

giống như độ nghiêng của những câu khẩu hiệu

treo trên các đại lộ

bây giờ nghiêng nghiêng…

.

không chỉ loài chim

chúng ta sẽ bay không còn dấu vết

chỉ cần cởi áo ra và đừng run lập cập

hàm răng

dù ai cũng biết rằng

trời còn đang rét

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

6 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 5:7 – Poetry’s flat chest”

Good evening. I really enjoyed your poem. It is short, to the point and visually per word choice stunning. If you don’t mind I would love to feature your poem on my poetry corner. I will just reblog your post on my page and hopefully, others will come to your page and read more of your work. Well done.

Liked by 2 people

Reblogged this on KG Bethlehem and commented:
Good evening everyone one and welcome to another Friday Night Poetry Corner. Today, this evening is a nice work of art, a poem that details the function of society in a surreal manner, it needed to be shared. “The implications ” By Lê Vĩnh Tài is a wonderful poem that will make you think. Please visit this poet’s page when you get a chance.

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s