Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 6:1 – Poetry writes a poem about death.

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Poetry writes a poem about death.

poetry wakes up early to write about death

poetry believes one would see an angel

.

the angel told poetry

poetry almost ended up in the street

driving the bus

and the last stop was hell

.

poetry understands death is a part of life

except it resides in a box

But will it be more joyous or sad?

.

poetry have cried

not because poetry was sulking

but because death boarded the bus

poetry couldn’t see poetry’s home

far beyond the Sun

.

draping a dark shadow over poetry

poetry could always smell the scent of death

in the garden at first light

gosh the fragrant mornings

.

a corner of the garden in the morning light

poetry noticed

often is the cause of chaos in the vernacular

until the moment poetry grasp its meaning

.

Much like poetry trying to make sense of death perhaps?

poetry view the reflections of the trees in the lake

we have never swam in it

we have never witnessed ourselves die

We still do not understand death?

.

poetry understand

because poetry have witnessed death

poetry knows the scent of death

it lingers in our hair

cold on poetry’s face

poetry knows not where it comes from

but poetry had a feeling

it might be poetry’s strength

.

look there

the light holding onto the trees still in the lake

drawn in coloured chalk

on paper

hence poetry will never die

.

as we all laugh

then cry

then quiet

for no reason at all

.

even the silence

contains 

the birdcalls or the sound of falling meteorites

something flying through the air

embodying light and darkness

poetry managed a glimpse 

on the stage on a lake were the tall trees

.

it cuts off both poetry’s eyes

poetry almost missed it all together

to write a poem about death

.

even we sometimes miss out on death

because of love

and we’re never

short of love

.

poetry reminds us that

love-is-an-angel

guiding us through the darkness

take it easy don’t rush

poetry

_____

Thơ viết bài thơ về cái chết.

thơ thức dậy thật sớm để viết về cái chết

thơ nghĩ mình sẽ gặp thiên thần

các thiên thần nói với thơ

thơ suýt nữa bị đẩy ra đường

lái một chuyến xe buýt

ga cuối là địa ngục

thơ biết cái chết vẫn là cuộc sống

chỉ có điều nó nằm trong một cái hộp

chưa biết vui hơn hay sẽ buồn hơn?

thơ đã khóc

không phải thơ dỗi hờn

mà là khi cái chết đến trên chuyến xe buýt

thơ không nhìn thấy ngôi nhà của thơ

khuất phía sau mặt trời

nó phủ bóng đen lên thơ

như thơ vẫn ngửi thấy mùi tử vong

trong khu vườn mỗi sáng

trời ơi buổi sớm quá chừng thơm

một góc của khu vườn ánh sáng

thơ vẫn biết

hay làm rối loạn các ngôn từ

cho đến khi thơ hiểu hết ý nghĩa của nó

.

như thơ đang tìm hiểu ý nghĩa cái chết?

thơ nhìn thấy những thân cây trên mặt hồ

chúng ta chưa từng bơi trong đó

chúng ta chưa từng đứng xem mình chết

chúng ta chưa hiểu cái chết là gì?

thơ biết

vì thơ nhìn thấy cái chết

thơ ngửi mùi cái chết

nó di chuyển trên tóc

trên khuôn mặt lạnh buốt của thơ

thơ không biết nó thổi từ đâu

nhưng thơ biết hình như là sức mạnh

của thơ

ô nhìn kia

ánh sáng vẫn đang ôm những thân cây trên mặt hồ

được vẽ bằng phấn màu

trên trang giấy

và như vậy thơ không bao giờ chết

như tất cả chúng ta đang cười

rồi khóc

và lặng im

vô cớ

ngay cả sự im lặng đó

vẫn có

tiếng chim hoặc tiếng rơi của thiên thạch

một cái gì bay vút trong không gian

có bóng tối và ánh sáng

thơ kịp nhìn thấy

trên sân khấu có các thân cây vẫn đứng trên mặt hồ

nó cắt đứt hai mắt của thơ

làm thơ suýt nữa không còn nhìn thấy

để làm bài thơ về cái chết

ngay cả chúng ta cũng suýt không còn được chết

vì tình yêu

mà tình yêu

thì chúng ta đâu bao giờ thiếu

thơ nhắc chúng ta

tình-yêu-là-thiên-thần

dẫn chúng ta vào bóng tối

từ từ đừng vội

với thơ

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 6:1 – Poetry writes a poem about death.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s