Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 6:2 – fleeting past the tips of one’s toes, the news of death first thing in the morning

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Poetry writes a poem about death.

poetry dreaming right by a flame

waiting for any kind of movement

.

fleeting past the tips of one’s toes

the news of death first thing in the morning

after one service medal after another 30, 40, 50 or 60 years

listed in the obituary

poetry scanning through out in the backyard

.

poetry pondering over why some die earlier and others later

Why would anyone drop dead straight after receiving an award?

.

is it because he’s weak

poetry remember him here

curled up in agonising pain and cold sweat

a valid fear

you don’t have to smile

so that death may smile

.

you’ve invited him into your home

served him tea

earnestly offered him a cigarette

you remember he spoke of nothing except for his 60 years of service

.

maybe once you’re dead, no one cares about revenge

especially for someone as old and as poor as he was

even if he did once obliterated an entire meadow

brought chaos upon everything

.

he was the reason the teachers had to weed the fields

the poets had to herd cows

because they didn’t want to die

.

he made a mess of everything

like a witch doctor

inside a threadbare sack

people used to keep warm in winter

.

because he likes it that way

it will be a paradise

not an animal farm

hence no one should question

their faith

.

the world

not exactly what we expected, he said

the stupid books

were just the same

and in silence we listened to him

.

a piece of the moon is falling into the West

pulling with it the meadows and an entire sky

a yielding star

falling

now everything is under the cover of darkness

.

its darkness is as thick as though we’re blindfold

like being wrapped up in Mother’s apron

as though no one has ever heard of mother’s grace

as she breaks an egg

.

he claimed

there’s no need to be afraid of death

and they all listened

mocking the cowardice

lightly

so easily

that in the end, we’re all reduced

to dust

except for him

.

death

aren’t furrows in a field

it’s a small sail

drifting past the moon

.

grazing the moon

then, a shadow will sink

like a small cloud

like her also small

tiny tiny

.

death

rapid in its return

while no one is waiting

it seems to

set itself down right next to us

as he rammed into the house

through the front gate

one sunny afternoon.

___

Thơ viết bài thơ về cái chết.

thơ ngồi mơ màng bên ngọn lửa

chờ một tiếng động

nó chạy trên các đầu ngón chân

như buổi sáng người ta đưa tin về một người đã chết

sau khi nhận huy hiệu 30, 40, 50 hay 60 năm

nằm trong tờ báo

thơ đang ngồi đọc phía sau nhà

thơ nghĩ sao người ta không chết sớm hơn hay muộn hơn

mà phải chết khi đã nhận về một giấy khen hay phần thưởng?

có lẽ anh ấy kiệt sức

thơ nhớ có lần nhìn thấy anh ta ở đây

co ro trong cái lạnh một cách khổ sở

và đáng sợ

bạn không cần phải mỉm cười

để cái chết mỉm cười

bạn đã mời anh ta vào nhà

pha một ấm trà

và cố gắng mời anh ta hút thuốc

bạn cũng nhớ anh ấy không nói gì ngoài việc mân mê cái huy hiệu suốt 60 năm

chắc khi chết không còn ai nuôi lòng thù hận

với một người vừa già vừa nghèo như anh ấy

dù trước đây anh ấy đã xóa sổ cả cánh đồng

anh ấy làm rối tung mọi thứ

anh ấy đã làm cho các giáo sư phải đi cắt cỏ

các nhà thơ đi chăn bò

vì không muốn chết

anh ấy đã pha trộn mọi thứ

như một thầy phù thủy

trong một cái bao tải rách

để mọi người giữ ấm trong mùa đông

bởi vì anh ấy thích

nó sẽ là một thiên đường

không phải trại súc vật

nên đừng ai đánh mất

niềm tin

thế giới

anh ấy nói: không như chúng ta mong đợi

những quyển sách ngu ngốc

không có gì khác biệt

và chúng ta im lặng nghe theo anh ấy

một phần của một mặt trăng đang rơi xuống phía tây

kéo cả bầu trời với những ngọn đồi

thành một ngôi sao đổi ngôi

rơi

làm mọi thứ tối thui

bóng tối của nó lây lan như ta bịt khăn lên mắt

như Mẹ quấn một chiếc tạp dề

như thể chưa từng ai nghe thấy sự dịu dàng của Mẹ

khi đập một quả trứng

anh ấy nói

không cần phải sợ cái chết

và mọi người nghe theo anh ta

chế nhạo sự hèn nhát

một cách nhẹ nhàng

không vội vàng

mà cuối cùng ai cũng tan

thành bụi

trừ anh ấy

cái chết

không phải là con mương ngoài cánh đồng

nó như một cánh buồm nhỏ

trôi ngang mặt trăng

nó chạm vào mặt trăng

sau đó, có một hình ảnh sẽ chìm

như đám mây nhỏ

và nàng cũng nhỏ

xíu xiu

cái chết

quay lại quá sớm

khi không ai chờ đợi

nó dường như

trượt xuống bên cạnh mỗi chúng ta

khi anh ấy húc tăng vào nhà

qua cánh cổng

sau buổi trưa đầy nắng

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s