Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 6:8 – Oh Auntie (Mother’s youngest sister)

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Oh Auntie (Mother’s youngest sister) 

Auntie, the cat will never know what you were like

but poetry knew

.

Mother passed away

Auntie got poetry a pair of shoe

poetry was always in a rush

always destroying them

.

poetry remembered how

Auntie would walk everywhere

.

poetry rushing

Auntie shouting: hey your shoe kid

poetry scurrying

never stopped

.

poetry, remembered the rush in all the rushing

and a pair of shoe was like life

Auntie always wishes poetry prosperity

.

those damn books

Auntie knew

does nothing but force poetry to bow in front of an audience 

When should one lift their head?

.

like after that

poetry promised poetry’s wife

poetry will never sleep with anyone

besides her

.

lots of women thought poetry was gay

one woman tried to help cured poetry

.

Auntie understands that poetry was composed via text

hence when poetry’s book in end meant 

poetry desired

poetry’s hateful self to be set on fire

.

in poetry’s sleeplessness

Auntie did for poetry penned 

.

Auntie did soothe 

poetry’s aching wrists

in poetry’s fictional earnest

like a friend

.

Auntie gently

sends poetry’s mind 

to sleep

.

in Auntie’s dream

poetry was a man

would never bend

even if it meant death in the end

.

hence in the days after missing the bus

poetry would never make a fuss

to push and such

.

amid the narrow leeway of a natural disaster

amid the brilliant minds

poetry enthusiastically stepped up

Auntie discouraged in poetry

the nonsensical verses 

even when it was how poetry savoured life

.

Auntie wanted poetry to discover

not go looking for luck

.

Auntie wanted poetry’s feet to be

like the pair of shoes she bought

to be trustworthy

in poetry grasp

the cat’s obliviousness

it saw only the scurrying rats

.

Auntie was aware of poetry’s impressionable age

walking bare feet

across the burning lawns

nothing at all to fawn

.

But Auntie would never forgive

the intransigent

poetry doesn’t always have a choice

when Auntie has to mill the grains and nurse the baby

.

yes, poetry has a little sister

her name is Le Thi Xuan Trang

.

Auntie said: sleeping is not death

fear is the cause of poetry’s confusion

the truth is but obsessions in a tablet

a drug for all

.

men swimming in the river

while their women are still by the banks

What could we do?

Mortals drudging through decades of storms?

.

Auntie understood

it’s not poetry Mother’s fault

poetry had to hide behind a door

with a red mark on one corner

.

like the fresh squinty eyes of the guys waiting

to declare: I love you

hovering over poetry’s wiry tiny body

Dear god, he’s bigger than an elephant.

.

Auntie will never forgive poetry

poetry will be the last person as such

Auntie reminded poetry again

poetry must promise

like a national incident.

_____

Dì út ơi

những con mèo không biết mặt Dì út của mình

nhưng thơ biết

Mẹ mất

Dì mua cho thơ một đôi giày

thơ chạy

cho đến khi suýt rách

thơ hay đưa mắt nhìn

Dì của thơ thường đi bộ

.

khi thơ chạy qua

Dì thốt lên: ôi đôi giày của con

thơ vẫn lon ton

không ngừng lại

thơ nhớ. chạy và chạy

và đôi giày như cuộc đời này

Dì vẫy theo chúc thơ may mắn

tất cả các quyển sách chết tiệt

Dì biết

chỉ làm cho thơ cúi chào khán giả

không biết khi nào mới được đứng dậy?

như sau này

thơ hứa với vợ của thơ

thơ sẽ không ngủ với bất kỳ ai

ngoài cô ấy

nhiều cô gái tưởng thơ đồng tính

có cô còn muốn giúp thơ chữa bệnh

Dì biết thơ làm bằng văn bản

nên khi quyển sách của thơ kết thúc

nghĩa là thơ muốn bản thân khốn nạn của mình

bốc cháy

có những đêm thơ mất ngủ

Dì đã từng chấp bút cho thơ

Dì xoa dịu nỗi đau

ở khuỷu tay thơ

những khi thơ muốn mình biến thành tiểu thuyết

như người bạn của thơ

Dì nhẹ nhàng

rì rào máu não

ngủ đi thơ

trong giấc mơ của Dì

thơ là một người đàn ông

không thể uốn cong

vì sẽ gây tử vong

nên sau này dù có trễ tàu

thơ không càu nhàu

chen lấn

những lối đi nhỏ chen giữa lúc mưa bão thiên tai

giữa những thiên tài

thơ bước đi sống động

Dì không thích thơ

hát những câu ngớ ngẩn

dù đó là cách để thơ tận hưởng cuộc sống

.

Dì thích thơ thử nghiệm

đừng đi tìm may mắn

Dì muốn hai bàn chân

như đôi giày Dì mua

đáng tin như vậy

như thơ biết những điều

những con mèo không biết

nó chỉ biết mấy con chuột chạy

Dì biết thơ đang lớn

có thể cởi giày

chân trần qua cỏ cháy

không sao

Dì không thể tha thứ

không khoan nhượng

không phải lúc nào thơ cũng được chọn

khi Dì xay lúa và bế em

quên mất, thơ cũng còn một em gái nhỏ

tên nó là Lê Thị Xuân Trang

Dì nói: ngủ không phải là cái chết

nỗi sợ hãi nhiều khi làm thơ nhầm lẫn

sự thật là viên thuốc ám ảnh

cho tất cả mọi người

những người đàn ông đang bơi giữa sông

trong khi phụ nữ vẫn ở trên bờ

chúng ta sẽ dám làm gì?

sau mấy mươi năm kiếp người mây gió?

Dì biết

không phải lỗi ở Mẹ của thơ

mà thơ phải núp sau cánh cửa

đánh dấu màu đỏ lên một góc

như mấy gã mắt híp rồi mắt xanh chờ đợi

để nói: anh yêu em

rồi trùm lên cơ thể mỏng xíu của thơ

trời ơi hắn nặng như một con voi.

Dì không tha thứ cho thơ

thơ là người cuối cùng

Dì nhắc thơ một lần nữa

thơ phải hứa

như là câu chuyện của quốc gia.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s