Lê Vĩnh Tài | NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES – ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI – death aren’t furrows in the fields (6)

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

are not furrows in the field
it’s a small sail
drifting across the moon

grazing the moon
to after, sinking
as a small cloud
like her also small
tiny tiny

rapid in its return
while no one is waiting
it seems
to slide down right next to each one of us
when he rammed into our home
through the gate
one sunny afternoon.

cái chết
không phải là con mương ngoài cánh đồng
nó như một cánh buồm nhỏ
trôi ngang mặt trăng

nó chạm vào mặt trăng
sau đó, có một hình ảnh sẽ chìm
như đám mây nhỏ
và nàng cũng nhỏ
xíu xiu

cái chết
quay lại quá sớm
khi không ai chờ đợi
nó dường như
trượt xuống bên cạnh mỗi chúng ta
khi anh ấy húc tăng vào nhà
qua cánh cổng
sau buổi trưa đầy nắng.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm


Translation March 2020, revised September 2020, March 2022.



aren’t furrows in the field

it’s a small sail

drifting past the moon


grazing the moon

then, a shadow will sink

like a small cloud

like her also small

tiny tiny



rapid in its return

while no one is waiting

it seems to

set itself down right next to us

as he rammed into the house

through the front gate

one sunny afternoon. 




Poetry writes a poem about death.

poetry wakes up early to write about death

poetry believes one would see an angel


the angel told poetry

poetry almost ended up in the street

driving the bus

and the last stop was hell


poetry understands death is a part of life

except it resides in a box

But will it be more joyous or sad?


poetry have cried

not because poetry was sulking

but because death boarded the bus

poetry couldn’t see poetry’s home

far beyond the Sun


draping a dark shadow over poetry

poetry could always smell the scent of death

in the garden at first light

gosh the fragrant mornings


a corner of the garden in the morning light

poetry noticed

often is the cause of chaos in the vernacular

until the moment poetry grasp its meaning


Much like poetry trying to make sense of death perhaps?

poetry view the reflections of the trees in the lake

we have never swam in it

we have never witnessed ourselves die

We still do not understand death?


poetry understand

because poetry have witnessed death

poetry knows the scent of death

it lingers in our hair

cold on poetry’s face

poetry knows not where it comes from

but poetry had a feeling

it might be poetry’s strength


look there

the light holding onto the trees still in the lake

drawn in coloured chalk

on paper

hence poetry will never die


as we all laugh

then cry

then quiet

for no reason at all


even the silence


the birdcalls or the sound of falling meteorites

something flying through the air

embodying light and darkness

poetry managed a glimpse 

on the stage on a lake were the tall trees


it cuts off both poetry’s eyes

poetry almost missed it all together

to write a poem about death


even we sometimes miss out on death

because of love

and we’re never

short of love


poetry reminds us that


guiding us through the darkness

take it easy don’t rush





Poetry writes a poem about death.

poetry dreaming right by a flame

waiting for any kind of movement


fleetingafter the tips of one’s toes

the news of death first thing in the morning

after one service medal after another 30, 40, 50 or 60 years

listed in the obituary

poetry scanning through out in the backyard


poetry pondering over why some die earlier and others later

Why would anyone drop dead straight after receiving an award?


is it because he’s weak

poetry remember him here

curled up in agonising pain and cold sweat

a valid fear

you don’t have to smile

so that death may smile


you’ve invited him into your home

served him tea

earnestly offered him a cigarette

you remember he spoke of nothing except for his 60 years of service


maybe once you’re dead, no one cares about revenge

especially for someone as old and as poor as he was

even if he did once obliterated an entire meadow

brought chaos upon everything


he was the reason the teachers had to weed the fields

the poets had to herd cows

because they didn’t want to die


he made a mess of everything

like a witch doctor

inside a threadbare sack

people used to keep warm in winter


because he likes it that way

it will be a paradise

not an animal farm

hence no one should question

their faith


the world

not exactly what we expected, he said

the stupid books

were just the same

and in silence we listened to him


a piece of the moon is falling into the West

pulling with it the meadows and an entire sky

a yielding star


now everything is under the cover of darkness


its darkness is as thick as though we’re blindfold

like being wrapped up in Mother’s apron

as though no one has ever heard of mother’s grace

as she breaks an egg


he claimed

there’s no need to be afraid of death

and they all listened

mocking the cowardice


so easily

that in the end, we’re all reduced

to dust

except for him



aren’t furrows in a field

it’s a small sail

drifting past the moon


grazing the moon

then, a shadow will sink

like a small cloud

like her also small

tiny tiny



rapid in its return

while no one is waiting

it seems to

set itself down right next to us

as he rammed into the house

through the front gate

one sunny afternoon.





Poetry writes a poem about death.

but it’s not about death

it’s about poetry standing tall

in an anthem for those who have lain down 


not that it is the night 

nor the tolling bells for whom

the moon wept


not because it is the packed tight

like a slice of brawn that we all should try

like everything

that we see

at a burial

life is like a photograph

framed on a shelf


we’re awake because we can’t breathe

pour ourselves a glass of milk

continues to thoughtless tap on a keyboard

in the middle of the night losing sleep

over a crying child


when everything ceases

when there are no more murmuring through the four chambers of our heart

the people crowding around shall see

an icy autumn

through the veil of mourning


certainly through the most challenging time

a lifetime of failures

death is an opportunity for those

who are proficient in reading the eulogy.





Poetry writes a poem about death.

so that humanity 

beast and blooms

birds and bees

conceit, humility

will all be silenced 


it couldn’t possibly constantly 

subjects us to chaos

even though we have to veer left often 

to survive


she had to spin around 3 times

so they can ogle

it took her 2 whole nights afterwards

to wash all it off


you will pray

and the resounding echo

shall return

in a cloth sack

dishevelled like the mourning cloth



like the death of a child

humanity facing evil

mirroring the image of an angel


after the first death

Death will no longer be Death

but the darkness

flowing through our veins.





Poetry writes a poem about death

poetry knows

there’s no alliance stronger than

death and the devil

in their knitted web of evil.





The national day of mourning

poetry’s reassured there will be no fines today

no one will be issuing traffic violation tickets

hence poetry’s a bit reckless

driving without insurance


insurance for the fate of a man

poetry will not pay

poetry will immediately lose potency


the national day of mourning

Who will be

sending poetry a wreath?


the offering of flowers from whom

besides the impoverished children

mucking around always with poetry


they also desire

the knowledge of their future end


the national day of mourning

who will enthusiastically proclaim

that… that… that…

at… at… at…


a sunburnt little boy 

was there at poetry’s grave

in a liberating prayer of the spirit

no charge of glorifying charity


the national day of mourning

when the coffin lid is closed

like long ago sealing up a box of dried fruit candy 

on new year day.

and the last words spoken

will be through six panels of wood


by a corner in town

poetry radiating light 

a drop of tear shed by a dark skin little boy

aching on the verge of death


as the people with their wreaths

and poetry’s girlfriend

preached about the destiny of humanity


their tears

instilled in the poor little boy 


on poetry’s 

day of mourning.





There are a million reasons to look down at a coffin.

But is there only one way to lie about the death of poetry?


no one can prove

poetry for a time

tried to make a living


like when we eat chillies

it’s one way to air our tongue


something will happen

something will fold back on itself

over and over again

blah blah blah.


the saddest portrait poetry saw

the dreadful artist 

hung in poetry’s hallway

where the other day poetry tripped over

holding a glass of red wine


in an email

he painted poetry on trial

trying to relay the thoughts stuck

couldn’t escape in poetry’s he


and an unrelated young woman lying

that only poetry was at fault

and whatever happened after that is a public record.


poetry cried

nothing but a mere verse

why would they shove so many 

flaming chillies in poetry’s pocket?





Dear Auntie (Mother’s youngest sister) 

Auntie, the cat will never know what you were like

but poetry knew


Mother passed away

Auntie got poetry a pair of shoe

poetry was always in a rush

always destroying them


poetry remembered how

Auntie would walk everywhere


poetry rushing

Auntie shouting: hey your shoe kid

poetry scurrying

never stopped


poetry, remembered the rush in all the rushing

and a pair of shoe was like life

Auntie always wishes poetry prosperity


those damn books

Auntie knew

does nothing but force poetry to bow in front of an audience 

When should one lift their head?


like after that

poetry promised poetry’s wife

poetry will never sleep with anyone

besides her


lots of women thought poetry was gay

one woman tried to help cured poetry


Auntie understands that poetry was composed via text

hence when poetry’s book in end meant 

poetry desired

poetry’s hateful self to be set on fire


in poetry’s sleeplessness

Auntie did for poetry penned 


Auntie did soothe 

poetry’s aching wrists

in poetry’s fictional earnest

like a friend


Auntie gently

sends poetry’s mind 

to sleep


in Auntie’s dream

poetry was a man

would never bend

even if it meant death in the end


hence in the days after missing the bus

poetry would never make a fuss

to push and such


amid the narrow leeway of a natural disaster

amid the brilliant minds

poetry enthusiastically stepped up

Auntie discouraged in poetry

the nonsensical verses 

even when it was how poetry savoured life


Auntie wanted poetry to discover

not go looking for luck


Auntie wanted poetry’s feet to be

like the pair of shoes she bought

to be trustworthy

in poetry grasp

the cat’s obliviousness

it saw only the scurrying rats


Auntie was aware of poetry’s impressionable age

walking bare feet

across the burning lawns

nothing at all to fawn


But Auntie would never forgive

the intransigent

poetry doesn’t always have a choice

when Auntie has to mill the grains and nurse the baby


yes, poetry has a little sister

her name is Le Thi Xuan Trang


Auntie said: sleeping is not death

fear is the cause of poetry’s confusion

the truth is but obsessions in a tablet

a drug for all


men swimming in the river

while their women are still by the banks

What could we do?

Mortals drudging through decades of storms?


Auntie understood

it’s not poetry Mother’s fault

poetry had to hide behind a door

with a red mark on one corner


like the fresh squinty eyes of the guys waiting

to declare: I love you

hovering over poetry’s wiry tiny body

Dear god, he’s bigger than an elephant.


Auntie will never forgive poetry

poetry will be the last person as such

Auntie reminded poetry again

poetry must promise

like a national incident.




cái chết

không phải là con mương ngoài cánh đồng

nó như một cánh buồm nhỏ

trôi ngang mặt trăng


nó chạm vào mặt trăng

sau đó, có một hình ảnh sẽ chìm

như đám mây nhỏ

và nàng cũng nhỏ

xíu xiu


cái chết

quay lại quá sớm

khi không ai chờ đợi

nó dường như

trượt xuống bên cạnh mỗi chúng ta

khi anh ấy húc tăng vào nhà

qua cánh cổng

sau buổi trưa đầy nắng.


Thơ viết bài thơ về cái chết.

thơ thức dậy thật sớm để viết về cái chết

thơ nghĩ mình sẽ gặp thiên thần

các thiên thần nói với thơ

thơ suýt nữa bị đẩy ra đường

lái một chuyến xe buýt

ga cuối là địa ngục

thơ biết cái chết vẫn là cuộc sống

chỉ có điều nó nằm trong một cái hộp

chưa biết vui hơn hay sẽ buồn hơn?

thơ đã khóc

không phải thơ dỗi hờn

mà là khi cái chết đến trên chuyến xe buýt

thơ không nhìn thấy ngôi nhà của thơ

khuất phía sau mặt trời

nó phủ bóng đen lên thơ

như thơ vẫn ngửi thấy mùi tử vong

trong khu vườn mỗi sáng

trời ơi buổi sớm quá chừng thơm

một góc của khu vườn ánh sáng

thơ vẫn biết

hay làm rối loạn các ngôn từ

cho đến khi thơ hiểu hết ý nghĩa của nó


như thơ đang tìm hiểu ý nghĩa cái chết?

thơ nhìn thấy những thân cây trên mặt hồ

chúng ta chưa từng bơi trong đó

chúng ta chưa từng đứng xem mình chết

chúng ta chưa hiểu cái chết là gì?

thơ biết

vì thơ nhìn thấy cái chết

thơ ngửi mùi cái chết

nó di chuyển trên tóc

trên khuôn mặt lạnh buốt của thơ

thơ không biết nó thổi từ đâu

nhưng thơ biết hình như là sức mạnh

của thơ

ô nhìn kia

ánh sáng vẫn đang ôm những thân cây trên mặt hồ

được vẽ bằng phấn màu

trên trang giấy

và như vậy thơ không bao giờ chết

như tất cả chúng ta đang cười

rồi khóc

và lặng im

vô cớ

ngay cả sự im lặng đó

vẫn có

tiếng chim hoặc tiếng rơi của thiên thạch

một cái gì bay vút trong không gian

có bóng tối và ánh sáng

thơ kịp nhìn thấy

trên sân khấu có các thân cây vẫn đứng trên mặt hồ

nó cắt đứt hai mắt của thơ

làm thơ suýt nữa không còn nhìn thấy

để làm bài thơ về cái chết

ngay cả chúng ta cũng suýt không còn được chết

vì tình yêu

mà tình yêu

thì chúng ta đâu bao giờ thiếu

thơ nhắc chúng ta


dẫn chúng ta vào bóng tối

từ từ đừng vội

với thơ


Thơ viết bài thơ về cái chết.

thơ ngồi mơ màng bên ngọn lửa

chờ một tiếng động

nó chạy trên các đầu ngón chân

như buổi sáng người ta đưa tin về một người đã chết

sau khi nhận huy hiệu 30, 40, 50 hay 60 năm

nằm trong tờ báo

thơ đang ngồi đọc phía sau nhà

thơ nghĩ sao người ta không chết sớm hơn hay muộn hơn

mà phải chết khi đã nhận về một giấy khen hay phần thưởng?

có lẽ anh ấy kiệt sức

thơ nhớ có lần nhìn thấy anh ta ở đây

co ro trong cái lạnh một cách khổ sở

và đáng sợ

bạn không cần phải mỉm cười

để cái chết mỉm cười

bạn đã mời anh ta vào nhà

pha một ấm trà

và cố gắng mời anh ta hút thuốc

bạn cũng nhớ anh ấy không nói gì ngoài việc mân mê cái huy hiệu suốt 60 năm

chắc khi chết không còn ai nuôi lòng thù hận

với một người vừa già vừa nghèo như anh ấy

dù trước đây anh ấy đã xóa sổ cả cánh đồng

anh ấy làm rối tung mọi thứ

anh ấy đã làm cho các giáo sư phải đi cắt cỏ

các nhà thơ đi chăn bò

vì không muốn chết

anh ấy đã pha trộn mọi thứ

như một thầy phù thủy

trong một cái bao tải rách

để mọi người giữ ấm trong mùa đông

bởi vì anh ấy thích

nó sẽ là một thiên đường

không phải trại súc vật

nên đừng ai đánh mất

niềm tin

thế giới

anh ấy nói: không như chúng ta mong đợi

những quyển sách ngu ngốc

không có gì khác biệt

và chúng ta im lặng nghe theo anh ấy

một phần của một mặt trăng đang rơi xuống phía tây

kéo cả bầu trời với những ngọn đồi

thành một ngôi sao đổi ngôi


làm mọi thứ tối thui

bóng tối của nó lây lan như ta bịt khăn lên mắt

như Mẹ quấn một chiếc tạp dề

như thể chưa từng ai nghe thấy sự dịu dàng của Mẹ

khi đập một quả trứng

anh ấy nói

không cần phải sợ cái chết

và mọi người nghe theo anh ta

chế nhạo sự hèn nhát

một cách nhẹ nhàng

không vội vàng

mà cuối cùng ai cũng tan

thành bụi

trừ anh ấy

cái chết

không phải là con mương ngoài cánh đồng

nó như một cánh buồm nhỏ

trôi ngang mặt trăng

nó chạm vào mặt trăng

sau đó, có một hình ảnh sẽ chìm

như đám mây nhỏ

và nàng cũng nhỏ

xíu xiu

cái chết

quay lại quá sớm

khi không ai chờ đợi

nó dường như

trượt xuống bên cạnh mỗi chúng ta

khi anh ấy húc tăng vào nhà

qua cánh cổng

sau buổi trưa đầy nắng


Thơ viết bài thơ về cái chết

nhưng đó không phải là cái chết

đó là lúc thơ đứng lên

hát cho những người nằm xuống

đó cũng không phải là bóng đêm

hay tiếng chuông nguyện hồn

ai đó và mặt trăng rơi lệ

đó cũng không phải là sự đông cứng

của miếng giò thủ mà chúng ta hãy nếm thử

nó không giống như tất cả

những gì ta đã thấy

trong lúc mai táng

như thể cuộc sống chỉ là một bức ảnh

đóng khung trên nóc tủ


và chúng ta không thể thở

không trở dậy pha sữa

và sau đó ngồi gõ phím vu vơ

vào lúc nửa đêm mất ngủ

vì tiếng khóc của con

khi tất cả mọi thứ đã ngừng

như bốn cái van tim không còn nghe rì rào máu chảy

mọi người vây quanh và thấy

một mùa thu sương giá

chiếc khăn tang

tuy nhiên ngay cả lúc đau đớn nhất

dù một đời chúng ta thất bại

cái chết vẫn mở ra cơ hội

cho những kẻ hành nghề đọc điếu văn.


Thơ viết bài thơ về cái chết.

làm cho cả nhân loại

muông thú và hoa

chim và bướm

sự kiêu ngạo, khiêm nhường

cùng im lặng

nó không nỡ

bắt chúng ta phải nhào lộn mãi

đành rằng trong cuộc sống nhiều khi phải lộn trái

vì miếng ăn

như nàng phải lắc cả 3 vòng

cho bọn chúng ngắm

sau khi tắm

2 đêm.

bạn sẽ cầu nguyện

cái bóng chiếu lên tường của âm thanh

dội lại

trong một cái bao gai

lùng nhùng như áo tang

mơ màng

như cái chết của những đứa trẻ

nhân loại đang đối mặt với tội ác

mang gương mặt thiên thần

sau cái chết đầu tiên

những cái chết khác không còn là cái chết

nó chỉ là bóng tối

trôi trong tĩnh mạch của chúng ta.


Thơ viết bài thơ về cái chết 

thơ biết

không có liên minh nào mạnh hơn

cái chết và ma quỷ

bởi chúng ràng buộc nhau bằng tội ác.


Ngày tang lễ

thơ yên tâm về những chuyến xe sẽ không bị phạt

vì vi phạm luật giao thông

nên thơ chơi ngông

không mua bảo hiểm

bảo hiểm của số phận đàn ông

thơ cũng không trả tiền

thơ bị mất hiệu lực của mình ngay tức khắc

ngày tang lễ

ai là người gửi

vòng hoa cho thơ?

đem hoa đến

ngoài bạn bè còn mấy cậu bé nghèo

hay cùng thơ nghịch dại

họ cũng muốn

thấy kết cục sau này của họ

ngày tang lễ

ai sẽ rao giảng nhung nhăng

rằng… rằng… rằng…

pằng… pằng… pằng…

nhưng một cậu bé khét nắng

đến ngôi mộ của thơ

cùng với bài kinh siêu thoát

không tính tiền công đức tụng ca

ngày tang lễ

khi nắp quan đã đóng trên đầu

như ngày xưa thơ dán chiếc hộp đựng mứt

ngày tết.

và những lời cầu nguyện cuối cùng được nói

với sáu tấm ván

tại một góc phố

thơ tỏa sáng như giọt nước mắt

của cậu bé da nâu

đang đau như chết

và những người đã mang vòng hoa

cùng bạn gái của thơ đang thuyết giáo

về phận người

những giọt nước mắt của họ làm cho

cậu bé nghèo

thấy sợ

ngày tang lễ

của thơ.


Có một tỉ lý do để nhìn xuống chiếc quan tài.

nhưng chỉ có một cách nói dối vì sao thơ chết?

không ai có thể chứng minh

bạn cứ nghĩ thơ đã từng kiếm sống

một thời gian

như khi chúng ta ăn ớt

cũng là cách để lưỡi của chúng ta gió thổi

một cái gì đó sẽ xảy ra

một cái gì đó sẽ lặp lại

lặp lại lặp đi lặp lại

lải nhải lải nhải lải nhải.

bức tranh buồn nhất thơ từng thấy

gã họa sĩ tệ hại

treo trong hành lang của thơ

nơi thơ chỉ lỡ trượt chân một đêm

trên tay một ly vang đỏ

trong bức email

gã vẽ thơ ở một phiên tòa

đang trả lời về những ý tưởng mà thơ mắc kẹt

không thể thoát

và một đứa con gái giả giọng không liên quan

như chỉ có mình thơ làm bậy

và những gì tiếp theo chúng ta đã thấy.

thơ khóc

chỉ là câu thơ thôi

sao người ta lại nhét vào túi áo của thơ

quá nhiều ớt cay như vậy?


Dì út ơi

những con mèo không biết mặt Dì út của mình

nhưng thơ biết

Mẹ mất

Dì mua cho thơ một đôi giày

thơ chạy

cho đến khi suýt rách

thơ hay đưa mắt nhìn

Dì của thơ thường đi bộ


khi thơ chạy qua

Dì thốt lên: ôi đôi giày của con

thơ vẫn lon ton

không ngừng lại

thơ nhớ. chạy và chạy

và đôi giày như cuộc đời này

Dì vẫy theo chúc thơ may mắn

tất cả các quyển sách chết tiệt

Dì biết

chỉ làm cho thơ cúi chào khán giả

không biết khi nào mới được đứng dậy?

như sau này

thơ hứa với vợ của thơ

thơ sẽ không ngủ với bất kỳ ai

ngoài cô ấy

nhiều cô gái tưởng thơ đồng tính

có cô còn muốn giúp thơ chữa bệnh

Dì biết thơ làm bằng văn bản

nên khi quyển sách của thơ kết thúc

nghĩa là thơ muốn bản thân khốn nạn của mình

bốc cháy

có những đêm thơ mất ngủ

Dì đã từng chấp bút cho thơ

Dì xoa dịu nỗi đau

ở khuỷu tay thơ

những khi thơ muốn mình biến thành tiểu thuyết

như người bạn của thơ

Dì nhẹ nhàng

rì rào máu não

ngủ đi thơ

trong giấc mơ của Dì

thơ là một người đàn ông

không thể uốn cong

vì sẽ gây tử vong

nên sau này dù có trễ tàu

thơ không càu nhàu

chen lấn

những lối đi nhỏ chen giữa lúc mưa bão thiên tai

giữa những thiên tài

thơ bước đi sống động

Dì không thích thơ

hát những câu ngớ ngẩn

dù đó là cách để thơ tận hưởng cuộc sống


Dì thích thơ thử nghiệm

đừng đi tìm may mắn

Dì muốn hai bàn chân

như đôi giày Dì mua

đáng tin như vậy

như thơ biết những điều

những con mèo không biết

nó chỉ biết mấy con chuột chạy

Dì biết thơ đang lớn

có thể cởi giày

chân trần qua cỏ cháy

không sao

Dì không thể tha thứ

không khoan nhượng

không phải lúc nào thơ cũng được chọn

khi Dì xay lúa và bế em

quên mất, thơ cũng còn một em gái nhỏ

tên nó là Lê Thị Xuân Trang

Dì nói: ngủ không phải là cái chết

nỗi sợ hãi nhiều khi làm thơ nhầm lẫn

sự thật là viên thuốc ám ảnh

cho tất cả mọi người

những người đàn ông đang bơi giữa sông

trong khi phụ nữ vẫn ở trên bờ

chúng ta sẽ dám làm gì?

sau mấy mươi năm kiếp người mây gió?

Dì biết

không phải lỗi ở Mẹ của thơ

mà thơ phải núp sau cánh cửa

đánh dấu màu đỏ lên một góc

như mấy gã mắt híp rồi mắt xanh chờ đợi

để nói: anh yêu em

rồi trùm lên cơ thể mỏng xíu của thơ

trời ơi hắn nặng như một con voi.

Dì không tha thứ cho thơ

thơ là người cuối cùng

Dì nhắc thơ một lần nữa

thơ phải hứa

như là câu chuyện của quốc gia.


Khác hẳn với những khúc thơ đã chuyển ngữ, thơ của thi sĩ bây giờ như máu chảy trong huyết quản của tôi. Cảm giác thật lạ.


Different from the previous translated verses, the poet’s work is like blood running through my veins. An odd feeling indeed. 

March 2020



By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s