Categories
POETRY/THƠ

Thái Hạo | “foreigners” (49)

Thái Hạo is a Vietnamese poet, activist, journalist and writer.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Thái Hạo, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

they call the sleepless citizens your enemy

they call the murderers of our people “foreigners”

sadness and love equating to the sully of our dignity

anyone who speaks the truth is a traitor

what will we call then a human being

oh land and country fading into misery

what will we call each other

March today in the colour of ashes

the rusty boat shipwrecked

dreaming of an island lost

.

the ambivalent verses

leading to nowhere

like an army beaten

returned from an abandoned island

to a city defeated

.

what will you call me from now on my love

the name of our village has changed

Tào Sơn oh Tào Sơn

abandoned will be all our rendezvous

because of all the places unnamed

—–

MARCH 15, 2022

Gọi nhân dân mất ngủ là thù địch

gọi kẻ tàn sát quê hương là “nước ngoài”

nỗi buồn và tình yêu là kẻ bôi nhọ

những ai gọi tên sự thật là nói xấu

ta gọi người là gì

ơi đất quê bạc màu

ta gọi nhau là gì

tháng ba này xám ngắt

con thuyền cũ nằm bờ

mơ đảo xa đã mất

.

những bài thơ nhảm nhí

toàn những câu què cụt

như đoàn binh thất trận

từ đảo hoang trở về

trên phố cũ gục đầu

.

em gọi anh là gì

tên làng mình đổi khác

Tào Sơn ơi Tào Sơn

bao cuộc hẹn đành lỡ

vì những bến không tên

.

Thái Hạo

fleeting 

was his thirties

drifted by the rock strewn shoreline

.

The grass were in full bloom

a region bleached white with reeds

church bells woke the sun at dawn

the prayers mingled with the rocks

in the grass

in the falling stars night after night

.

papa sat by the mountainside

by the towering cliffside 

rain and hoar frost

a cathedral at sixty

sound within  

the afternoon

at the village.

MARCH 7, 2022

—–

Bố

Trong vườn mùa thu

cỏ dại mọc đầy

lời của tháng tám

xanh rì

dáng bố ngồi như đá trăm năm

.

Ta đến phương Nam một ngày mùa đông

chuông giáo đường đổ liên hồi trong trời thẳm

thấm thoát

tuổi ba mươi

văng vẳng bên bờ đá dựng

.

Cỏ đã ra bông

lau nở trắng miền

chuông giáo đường gọi mặt trời mỗi sáng

lời kinh lẫn trong đá

trong cỏ

trong những vì sao rụng mỗi đêm

.

Bố ngồi bên bờ núi

vách đá sừng sững

mưa và sương muối

ngôi giáo đường tuổi sáu mươi

thăm thẳm

chiều quê.

Thái Hạo

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s