Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 11:6 – when the world is void of the vernacular, it still has light

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

when the world is void of the vernacular

it still has light

the Sun

you will remain human

erect

drawing a long shadow in the sunlight

.

when there are no words

the world will be void of poetry 

.

at the height of noon one day

people will pass you by

speechless in the most surreal silence

.

your footing

your standing is a worthless life lost

hence the poem will never be brave enough to ever stand up

it’s on its back legs spattered indignantly all over the place

_____

khi trái đất không còn ngôn ngữ

nó vẫn còn ánh sáng

của mặt trời

và bạn vẫn là một người

đứng thẳng

đổ bóng dài trong nắng

khi không còn ngôn ngữ

thế giới không còn thơ ca

vào buổi trưa

mọi người trôi ngang mắt bạn

câm một cách lãng mạn

đứng như bạn

là mất mạng

nên bài thơ chỉ dám nằm ngang

hay chàng hảng…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

2 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 11:6 – when the world is void of the vernacular, it still has light”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s