Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 11:9 – without the vernacular, the poem needs to step lightly

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

without the vernacular

the poem needs to step lightly

or be as silent as a tombstone

.

the vernacular will no longer be a nightmare

everyone softer

distorted

like the tongue of a snake

.

bitter

like a dream distorted

the deformation of death

the strain of the uterus in pregnancy

the distortion of our stomach when we’re hungry

.

What then is the poem if it refuses to mutate?

An injured pigeon?

A snake with its head ground to dust?

Scaring us to death?

.

In sympathy for the victims of murders

forcing other people to do the dirty work

the poem allows the pigeon to perch, rest?

the poem allows the snake to slither across summer grass?

.

but the poem isn’t death

people continue to give birth

.

the poem stands on of its own two feet

as people should open their eyes

look through the ins and outs of the districts 

turn around and check where the screaming came from 

and not be so afraid

and piss in their pants

a window distorted

the email changed

a deformed bar

a snake/bird mutated

.

mutated distorted

otherwise one may as well simply dropped dead

.

but

no one cries when they watch circus animals

the poem is a human life

_____

không còn ngôn ngữ

bài thơ cần bước đi nhẹ nhàng

hay im lặng như ngôi mộ

ngôn ngữ không còn như ác mộng

mọi người đều mềm đi

biến dạng

như lưỡi của con rắn

cay đắng

như giấc mơ biến dạng

cái chết biến dạng

tử cung biến dạng khi mang thai

dạ dày biến dạng khi chúng ta đang đói

vậy bài thơ là gì nếu không chịu biến dạng?

một con chim bồ câu bị thương?

một con rắn đầu bị nghiền nát?

làm chúng ta chết nhát?

.

để cảm thông với những người bị giết chết

vì bắt người khác rình mò quá mệt

bài thơ làm chim bồ câu, đáp xuống?

bài thơ làm con rắn, trườn trên bãi cỏ mùa hè?

nhưng bài thơ không phải cái chết

con người tiếp tục sinh ra…

 

bài thơ đứng trên đôi chân của mình

như con người vẫn còn đôi mắt

nhìn thẳng những phường vô lại

nghe tiếng hét sẽ quay đầu nhìn lại

không sợ hãi

đến té đái

một cửa sổ biến dạng

một email biến dạng

một chấn song biến dạng

một con rắn/con chim biến dạng

biến dạng biến dạng

không thôi mất mạng

nhưng

không ai khóc khi đi xem xiếc thú

bài thơ là một mạng người…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Lê Vĩnh Tài | no. 11:9 – without the vernacular, the poem needs to step lightly”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s