Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 16:7 – the soggy and wet letters in the alphabet a b c d

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

the soggy and wet letters in the alphabet a b c d 

spoke quietly to each other each time they’ve touched

our pillow

our cold and damp sleep

wet and foggy

in time leaves behind something of themselves

and dreams

.

earnest

fervid, for the third time

everyone thought we’re

exhausted

.

not sure if we’ve

listened to the bells

resounding in our ears

and a corner was shutting 

tightly three corners, the pain like four walls

ceasing in the years in complete greyness

.

touching anything make it fade away

disappeared

like artillery over coordinates

.

it said: we’ve shrivelled up 

and the vowels closed

their eyes: a e i o u…

.

wrapping themselves tightly around a wrist

as we would hug a ball

ran one round of the oval

enacting a monologue

I love you

in braille, with the tips of your fingers

separated by each beat

each rhyme

.

but we won’t

ask: do we still have to

comb and dry the dripping wet hair

like letters separating into lines

soldiers bleeding

.

the vernacular injured

it’s dripping 

dripping dripping dripping

ceasing upon four walls

censorship 

in five hues of grey pebbles

.

in conclusion

we’ve got nothing left to say

it can but

bled

plasma

each time we touched it

.

that particular night the sky was full of stars…

_____

những chữ cái a b c d bị mềm đi và ướt

nó thì thầm khi chạm vào

gối nệm của chúng ta

giấc ngủ lạnh và ẩm

ướt và mờ

như sau này

dấu vết còn vương lại và mơ

tha thiết

rên xiết, đến lần thứ ba

ai cũng nghĩ chúng ta

mệt lả

không biết chúng ta

đang nghe

tiếng chuông âm vang cả hai

tai, và một góc bị khép chặt

lại ba góc, nỗi đau như bốn bức

tường, ngưng lại đủ năm màu xám

làm cho nó nhờn ra khi chạm

vào đâu đó, trong khoảng cách

như pháo binh canh toạ độ

nó nói: chúng ta bị co thắt

và các con chữ nhắm mắt

lại: ê a ơ i e…

nó quấn chặt vòng tay

như ta ôm quả bóng

chạy hết một vòng sân

thực hiện cuộc độc thoại

em yêu anh

với bảng chữ cái của người mù, bằng các đầu ngón tay

tách ra từng nhịp

từng vần

nhưng chúng ta sẽ không

đặt ra câu hỏi: chúng ta còn phải

lau mái tóc ướt và chải

như con chữ đang rẽ dòng

người lính đang chảy máu

chữ nghĩa đã bị thương

nó nhỏ giọt

nhỏ giọt nhỏ giọt nhỏ giọt

ngưng tụ trên bốn bức tường

kiểm duyệt có năm màu

đá xám

cuối cùng

chúng ta không còn biết nói gì

nó chỉ

chịu chảy

nước nhờn, khi

ta chạm vào

đêm ấy trời đầy sao…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s