Thanh Tâm Tuyền (1936-2006), born Dzư Văn Tâm in Vinh, Vietnam. The legendary Vietnamese-American poet after 1975, did 7 years in re-education camp, before taking his final breath in Minnesota, America.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Thanh Tâm Tuyền, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm




more than one kind of hellish raven

the white shroud the anxious fingers closing the eyes(of the dead)

lose it when the afternoon is upon the sky

life rounded like a rice bubble

the third season of the year trickling milk

fortunate like when the sharp keys concurs in a poem 


the needed addition of syllogism

people must die

if you’re human then you must die

a notice

children, be still your heart dear love

the continual sanctified journey by the bloodline


the completion of how many pieces of work

before the single conclusion 

my work will be my final goodbye to everyone


a good verse is as good as one’s word

a good poem is the death at the end


farewell to the bed the table the chair

one soul two souls three souls


one soul two souls three souls


(September 2021)



hơn một loài quạ đen khủng khiếp

cánh màn trắng ngón tay lo âu vuốt mắt

hãy đánh rơi vào buổi chiều của trời

một cuộc đời tròn như hạt cốm

mùa thứ ba trong năm nhỏ sữa

may mắn như bài thơ gồm những âm trắc đồng tình


cần thêm vào tam đoạn luận

người là phải chết

mày là một người vậy mày phải chết

một yết thị

các con hãy ngủ tim những người thân yêu

cuộc hành trình thiêng liêng đi mãi bằng giòng máu


hoàn thành bao nhiêu tác phẩm

chỉ để sau rốt kết luận một lời

anh hãy từ biệt mọi người bằng tác phẩm của mình


một câu thơ hay như lời nói

bài thơ hay là cái chết cuối cùng


giã từ cái giường cái bàn cái ghế

một người hai người ba người


một người hai người ba người



September 2021


* nguồn : Thanh Tâm Tuyền . Tôi Không Còn Cô Độc . Người Việt xuất bản , in tại nhà in Hợp Lực , xong ngày 15-10-1956 .


By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

15 replies on “Thanh Tâm Tuyền | THE DEFINITION OF A GOOD POEM (15)”

I like your name. I visited Vietnam before the pandemic. Extraordinary country, beautiful warm people, lovely language, unforgettable food. A remarkable experience. You can never do injustice to that beautiful language. 😊

You are most welcome 💝

Liked by 1 person

Thank you dear friend. I love the poetry you share. Their words, allow us reader to learn, see, understand and grasp a life. Poetry should make us smile, make us cry, make us think and make us wonder. The words you share. Do.

Liked by 2 people

Beautiful expression and nicely penned. I wrote about Indian women writing. Also I am interested in English poetry. From now I am feeling amazed at reading Vietnamese poetry. Thank you for sharing this poem. Keep it up.

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s