Categories
ART POETRY/THƠ

Tô Thuỳ Yên | The one who stayed (15)

A translation for my mum, “the one who stayed” despite all the hardship. Despite her spent youth. Her sacrifice in raising four children under seven alone.

My mum stayed.
_____
Tô Thuỳ Yên (1938-2019) real name was Đinh Thành Tiên, born in Go Vap, Gia Dinh, Vietnam, an alumnus at Petrus Ký and Đại học Văn khoa Sài Gòn. He was a teacher and journalist in Saigon, a Major in the Vietnam Army prior to 1975. After 1975 served 13 years in re-education camps, in 1993, he moved with his family to the United States as a former political prisoner.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Tô Thuỳ Yên, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

 

The one who stayed

 

Released us from the old promises

The agony of biting one’s tongue

You stayed, you actually stayed

Palings stuck in the middle of the running creek of life

 

Blamed me, blamed life

Dredging up old resentments, content we were once upon a time

Loved each other more

Despite it all there’s still no love lost

 

A tattered flower beyond its prime

You will manage

Rain hail or shine fading in each recollection

Unrecognizable like a headless statue, limbless

 

Oh just when we thought we’re familiar with all facets of life

The irony, life had changed

Learning to live the day anew 

Loose and temporary like a borrowed shirt

 

The bustling city, crowded in every direction

Red light green light, the fifth the seventh intersection…

Who should one trust?

You poor thing, lost amongst the traffic 

 

Cycling up the steep hill

More than a few times in one day

Feeling sorry for your self

The stench of the black creek like stale blood

 

Rarely do you look up at the sky

Does sorrow make one bow so low?

Oh how could you be so faithful to me

There’s nothing left but a shadow?

 

Straight home after work

There’s nowhere to go…

Is there any joy left in life?

Steadfast, your determined footsteps 

 

The disturbing meals alone

The silent physiology

The calendar untouched

Even amidst sadness was your ambivalence 

 

Let it go, mourn not the long rope

As though it’s some kind of vigil by the dried up well?

Stand up, move the furniture around

Stop staring at a sadness that is forever present 

 

The nightly weary moments

In an infinite cycle of restlessness

The silence measured

The terrifying terminate insomnia

 

The broken sleep

Pulling out a hair at a time 

The restless legs at this odd age

Heading for the streets in the middle of the night

 

The endlessly loyalty lost, now more lost

Can be but a falling star at the end of a sound horizon

Doomed to the end to never meet again?

The dog barking no matter the moon phase, the persistent melancholy

 

(December 2021)

—–

 

Người ở lại

 

Tháo giải cho nhau lời hứa cũ

Đau như cắn lấy lưỡi mình

Em ở lại, thôi thì em ở lại

Như thân cừ cắm giữa lạch đời trôi

 

Bỏ lỗi cho anh, bỏ lỗi cho đời

Nhớ chuyện trước, coi như từng mãn nguyện

Thương nhau hơn

Sau trước vẫn là thương

 

Đóa hoa quá thời ra rác rưởi

Rán lên em

Tin mưa nắng phôi pha từng nỗi nhớ

Chẳng nhìn ra như tượng gẫy đầu, tay…

 

Ôi ngay lúc tưởng chừng quen được mặt đời

Trớ trêu chưa, đời đã đổi thay

Ta tập mới ngày ngày cung cách sống

Tàm tạm thôi như áo mượn tròng qua

 

Thành phố chòng chành, chen chúc ngược xuôi

Đèn đỏ đèn xanh, ngã năm ngã bảy…

Biết tin ai?

Thương em đi ngỡ ngàng xe cộ

 

Đạp lên dốc cầu cao

Ngày mấy bận

Tủi phận mình

Con rạch đen nồng như máu chết

 

Rất ít khi em ngẩng nhìn trời

Có phải người buồn hay ngó xuống?

Ôi lẽ nào chung thủy với mình

Chỉ có bóng mình sao?

 

Chiều tan sở, thẳng về nhà

Vì chẳng biết đi đâu…

Đời còn chỗ nào vui?

Chân bước không qua ngưỡng ngần ngại

 

Những bữa cơm một mình ăn quấy quá

Thiếp lặng tiềm sinh

Tập lịch lâu ngày không gỡ tới

Thờ ơ giữ đủ cả âu sầu

 

Thôi, em tiếc thêm chi cái sợi dây dài

Để đến nỗi ngồi hoài bên giếng cạn?

Hãy đứng lên, thử dời đổi tủ, bàn

Đừng ngó miết một nỗi buồn bất biến

 

Những đêm tối thời gian nhích uể oải

Trên vòng tròn vô tận chán chường kia

Đo đạc âm thầm

Bãi hạn kinh hoàng cơn mất ngủ

 

Những giữa khuya đứt giấc chiêm bao

Nằm nghe tóc rụng

Chiếu chăn bức bối tuổi lưng chừng

Những toan dậy đi ra ngoài phố lộng

 

Vô thủy lạc rồi, nay lạc nữa

Đành như sao rụng dưới trời sâu

Tàn đời mạt kiếp liệu còn gặp?

Dai dẳng sầu, chó sủa nguyệt lu

 

1988

 

Nguồn: Tô Thùy Yên, Thơ tuyển, Minnesota, 1995

 

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Tô Thuỳ Yên | The one who stayed (15)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s