Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 12:11 – The truth is often bitter

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

11. The truth is often bitter 

but the bitterness is a lesson

you will learn

that the fight is long

.

soldiers wear masks

only to cover their face

on the verge of tears

on the side of the road

quietly blowing into the harmonica

a song long ago he coveted

now dust

upon blood

.

singing like birdsongs

whistling baby birds

in a peaceful garden

you hear it

convinced there was no war

.

you thought the country is at peace

within the soldier’s heart

a song of love

without deceit

only he knows

the truth, taken

disappeared

after so much bloodshed

.

momentarily

you’re possibly embarrassed

as you couldn’t work out why the soldier is playing the harmonica

in the street

in hell

why?

.

only the soldier is puzzled

over the brush with darkness

couldn’t possibly meant

it’s darker?

it can’t mean that there’s no more moonlight?

.

the people in his unit

have begun to sing together

not just in the streets

but in the botanical gardens

probably resounding upon balconies

in all those homes

in the city

.

and from there

you could not think 

could not pity

not be wary

upon why the soldiers continued to die

not because the bullet is loaded

and it’s a waste of time you firing it

.

and you know

around somewhere

there’s a war

in the city

_____

11. Sự thật nhiều khi cay đắng…

nhưng vị đắng sẽ dạy cho bạn

đây là lúc bạn được học

rằng cuộc chiến rất lâu dài

những người lính đeo mặt nạ

để che gương mặt

sắp khóc

đang ngồi bên vệ đường

lặng lẽ thổi harmonica

bài hát mà ngày xưa anh đã bảo vệ

giờ chỉ còn bụi

phủ lên trên máu

tiếng hát như tiếng hót

chíp chiu chú chim non

trong khu vườn thanh bình

bạn nghe

và sẽ nghĩ không có cuộc chiến tranh nào cả

.

bạn nghĩ đất nước đang thanh bình

và người lính hát với chính mình

bài hát tình yêu

không gian dối

chỉ người lính biết

sự thật đã bị bắt

và biến mất

sau quá lâu xương máu…

trong một khoảnh khắc

bạn có thể xấu hổ

vì không hiểu người lính đang thổi harmonica

bên vỉa hè

trong địa ngục

có nghĩa là gì?

chỉ có người lính đang nghĩ

không lẽ sự gặp gỡ với bóng tối

để sau đó mọi thứ

còn tối thêm nữa?

chẳng lẽ đêm không còn ánh trăng?

những người đồng đội của anh

đã bắt đầu cùng hát

tiếng hát không chỉ ở vỉa hè

ở vườn hoa

nó có thể vang lên từ những ban-công

của tất cả các ngôi nhà

trong phố…

.

và từ đó

bạn không thể không suy nghĩ

không xót thương

không nghi ngờ

khi những người lính vẫn tiếp tục chết

không phải vì đạn lên nòng

mà bất công đang nhả đạn

và bạn biết

vẫn còn loanh quanh

một cuộc chiến tranh

trên phố…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Lê Vĩnh Tài | no. 12:11 – The truth is often bitter”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s