Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 12:12 – I took a good look at my self

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

12. I took a good look at myself  

I’m nothing but trivial

.

I don’t have a standout point of view

like Trương Duy Nhất

.

I’m not at a seminar

no announcements have came to my attention

about bloggers like Phạm Viết Đào

.

I’ve ironed my shirt

trousers

glasses, smartphone it’s pretty cool

it’s has a touch screen

.

I’m nothing but

full of trivia

.

quiet

my tongue’s not running off

not tightly shut

to me, it said: you might in end get me kill

but I’ll forgive you

.

the televised smiles and TV shows

no longer makes me sick

it no longer affects me

I wonder why

I’m full of such trivia

.

yesterday, my dream had taken a night bus

I didn’t know how to say goodbye to those who were left behind

the bus rolled down 

a treeless valley

(only the driver survived)

.

I have hope still

through the glorious nightmares

maybe there is something

seriously wrong with me

.

from the moment I was born to now

My Mother’s hopelessness, I could recall

people continued to live after they were dead

the living dead

nothing but trivia

.

but sometimes

the child in me is rather curious

Why am I Vietnamese?

My Mother cried

we will be Vietnamese

until the day we die

.

My Mother passed away

and it was 

the end of a lifetime.

_____

12. Tôi tự ngắm bản thân mình…

không có gì trầm trọng

tôi không có góc nhìn khác

như Trương Duy Nhất

.

tôi không tham gia hội thảo

đọc báo cáo

về những blogger như Phạm Viết Đào

tôi

quần áo ủi thẳng

kính đeo mắt, điện thoại có thể hơi hấp dẫn

vì có màn hình cảm ứng

tôi

không có vấn đề gì trầm trọng

im lặng

lưỡi của tôi không bị đuổi việc

không bị còng

nó nói với tôi: anh có

thể giết tôi nhưng tôi vẫn tha thứ cho anh

nụ cười trên các chương trình truyền hình

không làm cho tôi bị bệnh nữa

tôi đã quên

đó là lý do tại sao

tôi không có vấn đề gì trầm trọng

hôm qua, giấc mơ của tôi đã lên chuyến tàu đêm

tôi không biết làm sao để nói lời tạm biệt người ở lại

chuyến tàu đã bị rơi

trong một thung lũng cằn cỗi

(chỉ có người lái xe còn sống)

cả những ác mộng tuyệt vời

tôi vẫn nuôi hy vọng

vì thế tôi không có vấn đề gì

trầm trọng

từ lúc được sinh ra cho đến bây giờ

trong nỗi tuyệt vọng của Mẹ, tôi vẫn nhớ

rằng người ta có thể sống sau khi đã chết

chết khi đang sống chỏng gọng

mọi thứ chẳng có gì trầm trọng

nhưng có lần

tuổi thơ tôi thắc mắc

sao con là người Việt Nam?

Mẹ khóc

chúng ta phải là người việt Nam

đến khi chúng ta chết…

.

Mẹ mất

khi hết

một kiếp người…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s