Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 12:14 – What

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

14. What 

what is 

very far

what is

very fast

.

what is something 

no one gets a chance to see

except the roguish warden and him in the dark

+

as if

as soon as he’s up in the morning

grabs his gun

shoot to smithereens the coffee on the table

to then taking his time yawning

.

noon

he grabs his gun

shoot his plate of food to pieces

and the fish on the plate is like his body

it’s injured

gasping for air 

.

as if it’s not him but the fish

gasping

the pleading slowly fades away

songs outlined in the sky

slowly muted

+

his old mates

once upon a time

had the time of their life

.

reminded them of 

the funeral hearse

choking with floral wreaths

and strange smiles

probably from the warden

.

hunger-strikes

thirsty

the roguish mornings

after we’ve been frightful scared

like when a tiger gnaws a deer

.

our body is like a long unfinished

draft 

we remove the useless words 

within the silent poem

.

poems are not born out of

bowing

and sighing

due to fear

.

everything is coming to a swift end

right by the window

somewhere

very faraway…

_____

14. Gì…

là những gì

rất xa

là những gì

rất nhanh

những gì

không ai kịp biết

chỉ người quản giáo tinh nghịch cùng chàng trong bóng tối…

 

+

 

như thể

khi thức dậy vào buổi sáng

chàng vớ lấy khẩu súng của mình

bắn vỡ tan ly cà phê trên bàn

và từ từ ngáp

buổi trưa

chàng vớ lấy khẩu súng của mình

bắn vỡ tan đĩa cơm

và con cá nằm trên đĩa cơm như bản thân chàng

nó bị thương và

hình như vẫn còn thoi thóp sống

như thể không phải chàng mà con cá

đang ngáp

làm cho tiếng kêu cứu từ từ mờ nhạt

vẽ lên trời những bài hát

thành câm

 

+

 

những người bạn cũ của chàng

một thời gian khủng khiếp

có người nghĩ đến một chiếc xe

tang

quá tải với những vòng hoa

và đã nhận được nụ cười kỳ lạ

hình như cũng của người quản giáo

tuyệt thực…

khát…

những buổi sáng tinh nghịch

sau khi đã làm chúng ta quá sợ hãi

như có lần con cọp gặp con nai

cơ thể chúng ta là một bản thảo dài

và dang dở

chúng ta gỡ bỏ những chữ nghĩa vô ích ra khỏi bài thơ

im lặng

những bài thơ không thể sinh ra

từ sự cúi đầu

và thở dài

vì sợ…

mọi thứ đang cực kỳ nhanh chóng kết thúc, điều đó

gần ngay bên cửa sổ

rất xa…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s