Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 12:16 – The screaming cows

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

16. The screaming cows  

the first time I heard it

in a poem by a poet

now still 

a notable poet

.

there’s something

more than moving

from my heart overflowing

+

years went by

many critics

have forgotten

their screams

.

but I can recall clearly 

the popping veins on its neck

as it screamed

.

I can recall

the stuff

they regurgitated 

then swallowed again

.

like the earth forever revolving each day

consoling those

still afraid

.

when the earth sings

all the songs in this world

turns into cows

mooing

you can bow all you want

regurgitate

and listen

+

where were their moos while the country was cut in half

North and South fighting

the people above the land

tearing down the border

to face each other

.

each exploding bullet, the yawning cries of blood

once more

history forgets the screams of cows

.

the people need a hot cup of tea

everything settle in its place see

returning home

plant flowers

write books

+

the screaming cows

seppuku without a knife

displaying love of country

not a lie

yet often subjected to stun guns

.

consoling for all

the unexpected joy

the meadows

adding more chapters to history

.

like the present joy

you’re sitting in a cosy cafe

and all that you adore

even if you had to climb through walls of fire

you have still the breezy meadows 

more than tears

.

we’ve circumvented the world

meeting up after many decades

and the grave by the hillside, where you’re sleeping atm

seems like a reunion with your friends

the first time after many decades

.

you know

we covet too many ideals

hence lying there on the ground

you’re probably still crying

.

so let us all pray for you

once more

.

upon this hill here

looking out at the pile of fallen debris there

upon this beloved land here

the scent of your blood

within your endearing birdsongs

beneath the blue sky

ever a change

within all your living moment 

.

nothing but screaming cows

early each day

resounding still in the meadows.

_____

16. Tiếng bò rống…

lần đầu tiên tôi nghe

trong bài thơ của một nhà thơ

bây giờ vẫn là nhà thơ

lớn

một cái gì đó

hơn cả xúc động

tràn ra khỏi tim tôi

 

+

 

nhiều năm đã trôi qua

thậm chí nhiều nhà phê bình

đã quên

tiếng kêu của nó

nhưng tôi vẫn nhớ chiếc gân nổi rõ

trên cổ

khi nó kêu

tôi vẫn nhớ

cả những thứ

khi nó ợ lên và nhai

lại

như trái đất vẫn hàng ngày xoay mãi

niềm an ủi cho mọi người

vẫn đang sợ hãi

lúc nó hát

tất cả bài hát trên cõi đời này

thành tiếng bò

kêu

bạn tha hồ cúi đầu

ợ lên lại

và nghe

 

+

 

nó kêu ở đâu khi đất nước này chia thành hai miền

Bắc và Nam chiến đấu

người dân trên cùng một đất nước

vạch ra biên giới

đối mặt với nhau

tiếng nổ những viên đạn, tiếng ngáp và tiếng kêu của máu

một lần nữa

tiếng bò rống bị lãng quên trong lịch sử

nhân dân cần một tách trà nóng

và sắp xếp mọi thứ nhanh chóng

trở về nhà

trồng hoa

viết sách…

 

+

 

tiếng bò rống

như những người đã mổ bụng mà không cần dao mổ

phơi tình yêu của mình ra với quê hương

không phải lời nói dối

nhưng họ nhiều khi bị chích điện

điều an ủi cho tất cả

làm bạn bất ngờ hạnh phúc

là đồng cỏ đã có

thêm những chương lịch sử

như niềm vui bây giờ

bạn ngồi ở một quán cà phê ấm áp

và những gì bạn yêu

dù phải leo qua hàng rào tường lửa

bạn vẫn còn cánh đồng nhiều gió

hơn nước mắt

chúng ta đã đi vòng quanh trái đất

để gặp nhau sau nhiều thập kỷ

và ngôi mộ sườn đồi, nơi bạn ngủ bây giờ

như thể bạn đang gặp lại những người bạn của bạn

lần đầu tiên sau nhiều thập kỷ

bạn biết

chúng ta nuôi dưỡng quá nhiều lý tưởng

nên nằm dưới đất

có thể bạn vẫn còn đang khóc

vì vậy hãy để mọi người cầu nguyện cho bạn

thêm một lần nữa

trên ngọn đồi này

nhìn ra đống đổ nát này

trên mảnh đất yêu dấu này

có mùi máu của bạn

trong tiếng hót của những con chim mà bạn vẫn yêu thương tha thiết

dưới bầu trời xanh

đã không thay đổi một chút nào

từ khi bạn còn sống

chỉ tiếng bò rống

mỗi sớm

còn vang trên cánh đồng…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s