Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | no. 12:9 – If only there was a bell at the prison door

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

9. If only there was a bell at the prison door 

your hands can’t quite touch the bell

.

the door

shall gradually

slowly

open

so you may enter

.

you enter your bedroom

with a bag your wife usually take shopping

with something wrapped up inside for you

.

you’re awake

sat and watched yourself sleep

in between two dreams

you’ve knocked on all the doors

but in truth, you’ve never knocked

.

they’re all awake

upon your return

.

they’re shouting

but their voices inaudible

muted more than silence

even when they’ve hugged you

they’ve never touched you

.

no one could find their voice

nor their warm arms

.

you walked passed them; they’ve walked passed you

there’s still darkness in them and you

you will never meet

.

they’ve asked what you did tonight?

and the physicians will remove blood pressure like

removing a bullet and fear

entirely from your heart?

.

you’re still afraid

like long ago you’re worried about Miss

staying up all night preparing classwork

for the next day…

.

or all you want to say is:

I’m awake learning from you

how to be at peace

.

they say

you said

but you’ve never had a voice

the bell never rang

no one could drop by and visit your small bed

.

just your neighbours whispering:

– it’s but an illusion

your wife’s bag is still there

it’s full of food

it’s not holey with bullets

like a soldier’s backpack

.

nor like your school bag long ago

now your children lug to school

the yellowing exercise books

tucked away replaced with a new stack

people came not to share their sadness

since sadness has never left your wife 

as long ago

your mother has never stopped worrying about you

as you wander the streets after school

.

they still don’t understand

how could anyone possibly die

consuming food?

.

and when you return

it seems as though together with your neighbours

strolling in moonlight

awake

watching yourself sleep

all there to attend our dreams

but rather surprised

on how the night could be so long?

_____

9. Nếu như nhà tù có gắn chuông ngoài cửa…

ngón tay anh gần như không thể chạm vào chuông

cánh cửa

sẽ từ từ

chậm

tự mở ra

để anh đi vào

.

anh đi vào phòng ngủ của mình

với túi xách vợ anh thường đi chợ

gói ghém những gì cho anh…

anh thức

và ngồi nhìn mình ngủ

giữa hai giấc mơ

anh gõ cửa tất cả các phòng

nhưng thật ra anh không hề gõ

tất cả họ đều thức dậy

khi anh trở lại

họ kêu la

nhưng tiếng kêu của họ không có âm thanh

nó câm lặng còn hơn sự im lặng

khi họ ôm lấy anh

tay họ cũng không chạm vào anh

.

không ai có thể tìm thấy tiếng nói

hay vòng tay ôm ấp của họ

anh đi ngang họ, họ ngang qua anh

anh và họ vẫn còn bóng tối

không bao giờ gặp được nhau

họ hỏi anh đã làm gì với bữa tối của mình?

và các bác sĩ có thể lấy ra căn bệnh cao huyết áp như

lấy viên đạn và nỗi sợ hãi

ra khỏi trái tim anh?

anh vẫn còn sợ hãi

như ngày xưa anh sợ cô giáo buồn

thức suốt đêm làm bài tập

sáng mai…

hay anh chỉ muốn nói:

tôi thức để biết các bạn

vẫn bình an

họ nói

anh nói

nhưng không bao giờ có tiếng nói

chuông cửa không bao giờ vang lên

không ai có thể ghé thăm cái giường nhỏ của anh

.

chỉ những người hàng xóm của anh thì thầm:

– đó chỉ là một ảo tưởng

chiếc túi xách của vợ anh vẫn còn đây

nó chứa đầy thức ăn

nó không thủng lỗ chỗ những vết đạn

như ba-lô người lính

hay như chiếc cặp ngày xưa đi học của anh

giờ các con anh vẫn mang đến trường

những quyển vở của anh ố màu

chúng đã cất và thay vào những quyển vở mới

những người đến không để nói lời chia buồn

vì nỗi buồn chưa bao giờ nguôi với vợ anh

như ngày xưa

chưa bao giờ mẹ hết lo cho anh

khi rong chơi sau giờ tan học

họ vẫn chưa hiểu

làm thế nào tự nhiên một người có thể chết

vì miếng ăn?

.

và khi anh quay trở lại

như thể cùng với những người hàng xóm của anh

đang đi bộ dưới ánh trăng

thức

nhìn mình đang ngủ

tất cả cùng ngồi nhìn vào giấc mơ

và ngạc nhiên

sao đêm dài như vậy?

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s