Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

A translation for my children.
April 2021

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Những con chữ nhạt nhẽo nó chạy vòng vòng trong tâm trí tôi. Tôi viết gì bây giờ cho tháng tư, “lại tháng tư”? 

Những ngôn ngữ đầy sự chán nản buồn thảm lập đi lập lại ngày ngày như những cơn sóng.

Tháng tư đen ngày tôi mất nước. 

Tôi nhớ lại cô bé mười mấy tuổi trong thư viện gần nhà, ngồi đọc thơ Nguyễn Bính. Nhịp điệu, phình phịch, chỉ vậy thôi, tôi hiểu chắc nhiêu đó. Một chục cuốn sách xếp trong góc tường, chữ của đất nước tôi.

The words bland and tasteless ran around in my head. What words should I note in April, “again April?”

The words steeped in dwelling sadness repeating over and over again, the groundhog day. 

Black April, the day I lost my country.

I remember the teenager at a local library, sitting on the floor reading poetry by Nguyen Binh. The words rolled off her tongue, thumping in rhythm with her heart, I believe that was all she understood. Less than a dozen books stacked in the back wall of the library, the words of my country.

Thank you anh Lê Vĩnh Tài, it was my privilege translating your work.


April 2021

NB. April 30th, 1975, marks the fall of Saigon.

(1) membership to the communist party 

(2) the new government took homes and estates, owners and their families were displaced to border forest land to farm.

(3) less digestible barley was used to supplement rice

(4) re-education camps were for ex-military of the ARVN(Army of the Republic of Vietnam)

(5) an exodus of Vietnamese refugees via the Gulf of Thailand

(6) people used to smuggle all kinds of food and other essentials from the country to sell in the metropolitan areas due to rations.


Translation October 2019, revised December 2020, April 2021.

days like these

April, a reminder

big brothers

generally returned in sealed boxes

friends gathered around the wet eyes

the long goodbyes…


so their Mothers could see

how they’ve rushed putting the boxes together

the elevated paradise

the colour of rice porridge

in their eyes…






the country lay on a long bench



for a bunch of centuries.



noon, there’s no sunlight

all in a blinding fog.


the citizens

like sheep in the meadows

in the streets





the nation breaks in half

between two skies


the unplanned stroll

following the tanks

to its destination. 



long ago

unhemmed, white nightgowns 

a child doing homework returns home after dinner

the light in the street

possibly loud or silent



days away

from new exercise books

exposed belly button, the untucked shirt

the tiny thing crosses a fence at the end of a school day



the rain

miss wears a pink hat

returns to class from the staffroom

with both of her feet



a memory

in an attic and it rained

the breeze

lashes sticking to locks of hair



The black “bà ba”

in coathangers

on the clothesline since March


since April

we’re liberated

eating potatoes satiated

falling of coal cars

the excellent new development zones

warming people’s hearts.


After that April

the corpses couldn’t keep up

remained along the coastline

gold in their fists

like jewellery for the wind.


those fished up

after floating around bloated

Where are you from?

Sorry, we only know Vietnamese.




alarms were the birds who fed at night

as we hid beneath

their canopies.


gosh the trees

as in folklore the giant fronds

a projection of five years ten years


Why the blaring sunshine in our Eden?


no one thought about asking themselves

why were we born here (of all places)

the high risk of closing up this part of the forest

the people after the storm


will there be an inspector for every tree

damaged, broken branches

each family is a vertical crack

starting from the top

down to the roots

one million people dizzy

one million people, sad.


like how the trees curl up in the wind

remains is the crack of independence


soppy happiness

a country on its back

curled up like a patient, beached


the entire tree has to bear the brunt of the sawing

the threatening sound of chainsaws

like gunfire

we’re all in an eventual agreement

with the Death Certificate


but the woodcutter

thought he had killed a blind monster

and rescued the princess.





those alive returned home just in time

those dead couldn’t suddenly rose in status


I am not going to call you as you 

we’re all now brothers and sisters



the replies none of us wants

happiness sighing

we all have dreams and desires

Otherwise, there’s nothing left.


but they’ve forgotten about the poor

to the very end of April the poor bled 

glorified as fragrant as lilies

upon their return

continues as proletarians

acclaimed by poets as idyllic.


as for them

minus drug trafficking

there’s nothing they wouldn’t do


the prudence of the people returning

answered for those who had died.





we have our eyes closed

tries to differentiate the symptoms of a headache that affected half of your head

due to the racket and artillery smoke


somewhere there’s an old saying

perhaps an old proverb

possibly sardonic

the rise in the community, the loss of liberty.


the poets, withdrawn into a cell

searched for ways of assimilation

without disintegration

breaking the barriers

they tried.


all the study centres of poetry

showed up as though there was some kind of fungus infestation

the poets mumbling, whispering

and the vernacular also a champion


within its soft flesh

the vernacular can be as drunk as it wants inside a detention centre

no need to go home after the drinks

hence there are no concerns of falls


safety helmets

and hearts

prone to tears.




Have I turned ten yet? Ten yes

Did I run anywhere? Ran yes

Did I do any looting? Looted yes



Do I have membership(1) yet? A member yes

Did I pick up the garbage as my bit of contribution yet? Picked yes

Did I follow my parents somewhere to work in the fields(2)? Worked in the fields yes

Did I stay up all night for meetings? Attended the meetings yes



Did I eat barley(3)? Ate yes

Poop whole pieces of barley? Pooped yes

Pick up used cigarette butts to smoke? Picked yes



Have I made poetry in the glory of the Liberation yet? Made yes

Did I sing happily amid the city streets yet? Happy yes

Has my mother’s brother attended (4)re-education camp yet? Re-educated yes

Has his unhappy wife left him yet? Left yes

My aunt’s husband (5)escaped by sea, did he die yet? Died yes

Left behind, an aunt who resorted to (6)smuggling to feed her children, did she get caught and was left with nothing at all? Nothing yes



Have I dredged the ditches for irrigation yet? Dredged yes

Have I contracted Malaria yet? Contracted yes

Did my little brother drown yet? Drowned yes

Has my mother by his body fallen beyond consolation yet? Fallen yes



Have I grown up yet? Grew up yes

Search in my memories the burning ashes yet? Searched yes

Did my love smile shine yet? Shined yes

Have we become teardrops to fall into each other’s lives yet? Fell yes


A lifetime

Follows April

For whomever, it is much the same.


  1. April 30th, 1975, marks the fall of Saigon.

(1) membership to the communist party 

(2) the new government took homes and estates, owners and their families were displaced to border forest land to farm.

(3) less digestible barley was used to supplement rice

(4) re-education camps were for ex-military of the ARVN(Army of the Republic of Vietnam)

(5) an exodus of Vietnamese refugees via the Gulf of Thailand

(6) people used to smuggle all kinds of food and other essentials from the country to sell in the metropolitan areas due to rations.



had sorted us into those:


from the jungle

from the North

already there.


it’s not fun

and naturally

how we now choose our friends

on Facebook.



a pain that wouldn’t dissolve

Aspirin the cause of Mother’s bleeding


The thin, fragile veins on Mother’s hand.


the doctor’s unknowing silence 

when paracetamol and codeine was not allowed

no one knows nor allowed to know



like an equation

you solved it so many times

delta negative

no solution



the radiating silent aching

the nights’ mother was up all night

so tomorrow you may have a bowl of rice

so the teacher may call you up to the blackboard

continue to solve the equation.


how many revolutions of the Sun was there before mother passed away

how many flower wreaths

remains but an earthworm

as the answer



a simple


like now how we would wrap things up in old newspapers.


seen a rocky shoreline never

Hàn Mặc Tử * never

slipping into dreams without a kiss

the poets shrinking smaller

smaller small very small

rabbit small

beneath the Sun asking themselves

So have we been wrong all along?


and this yellow skin now nothing but the colours of coal and ashes

after the country decimated



skin colour

or the colour of cowardice

in the echoes of corpses

lonely souls.

a cover for a heart eagerly searching for

a small path across a grassy field

within their grave


grovelling within fragility

tries to find a way, aim for the wind.


after so many dissolution and assimilation

to create a sweet snake venom

a sacred whisper

in red



released by them

with one burlap frond “lá diêu bông”* so we may find again our rhythm

when we open our fist

and there’s nothing left.



you are the hero in the depressing eyes of the people

after so many Tet Offensive 1968

almost lost your life


you create for yourself a demure gait

not all over the place

even for a bulky stature like yours

more like

a T54 tank


everyone thought your lips were as soft as hers

on her wedding day.


the entirety of your words

and everyone smiling

like apes

a promise like your teeth

chipping with time

in arduous



the day we’re all in tribulation

we’ll know

it’s not your real face

it’s unmoving live a roof tile

a curling silent

beauty. In mere moments

the rainbow could sneak through

the fence

as though we’re on the precipice

of the discovery of a secret

our thoughts shifting

because of the swift sell-out. Dreams shattering (no doubt)

inside a dusty haze of an illusion.



when the tank entered the city

you were in a deep dream



a fleeting foreboding

there’s a commander with a to-do list

once he was off the beaten path

entered the city.


and those pushed to the side

after an unruly engagement

no one wants to remember

the rules of deception


but the inspiration that they’ve given you

a resounding echo

like the sound of 105mm Cannons

in your backyard, the battering

When will it stop?


you loved once

a consuming love

but now our single desire was drowning

as we headed for the sea

a fragile vessel overflowing with the human fate


while they claim you are free

with no demons to fear.



the women in white

in the noon light



no worries

like Tet.

at the threshold of nirvana

titbits as likely as a child’s tale.


in conclusion

no one dares to write down anything


The ôsin won.



someone writes your name on a tin of salt

a tin of shredded preserved pork

as though once upon a time we had noted the sadness

the darkness.


like nguyễn đức sơn

a fucken rose, never has to lift a finger how the fuck would it flower?



people will work harder

except for the guns, all they have to do is shout now and then:

– there are too many hippies in this city

hanging around all day, lazy.


the tall apartment buildings

upon our return shimmered in teardrops

as we hugged each other



a forgotten verse

heading for Saigon our home on the boulevard

the resounding caves of the past

hid our the motor vehicles out of habit

while we’re busy writing our names on tins of salt

the only thing 

we could think off as the best idea


everything became an inconvenience

including love

and our allure


it destroyed the simple things in life

they don’t need to breathe easy when they love

they shove it in then pull it out, a little

a little more

a little deeper.

they want everything

there’s nothing more joyous then exhaustion

an obedient world that brought them ecstasy


loving is just as much as war

now allocated a patent and copyright

beyond the activities of the company

they’ve just formed


don’t think all is devoid of thought and feeling

ever with the pain that we share

and noise surrounding a refrigerated vehicle

when there are no more three-tire vehicles on the road

rickshaws and coal carts.


oh why are your palms so swollen

not like the way they point at shares

years after years?


nothing will ever pierce the language of the heart

a voice through our vein

void of the accompaniment of drums

a chest-pounding on the verge of shattering


in every wobbly step through life

across the abundant sudden hills and valleys

our lungs embody the knocking

and our pulse or heart rate our breath

the reproductive system is the only exception

it remains limp and silent




belongs to a truth

for May June

July August

September October.

what month did we miss

Dear god.



the referee blows the whistle to end of ball game

the kicking of human lives


you bowed as they

laughed out loud, as they pull a medal over your head


a jungle of an audience laughing greeting each other

a parade of dead leaves and brownness

the ball rolled into a tent

and was kicked into a freshly dug deep hole

like a crypt in the earth. 



the palm of your hand is numb and sore

the hot red swelling 

your body growing starving



no longer heard of was obesity

nothing but school sores.


soft and gentle

the screams of those who did not die

asking for their life


the wooden dinghies 


gone, unknowing

leaving behind their absence.


sometimes salvaged was the word unknowing 

shattered pieces

bạn đến từ đâu?

sorry, I only know Vietnamese



the afternoons

at home

watching your mother stared at the emptiness

of the sea.





the damp sea breeze barely reached the shore

like our mother’s arms

in a breath took away your fears


the light fishing boat

at the end of a diminished darken horizon

the flicker of torch light on the boat

like a ship crew

like the sea

never dies

like we are now, alive

though we may have changed

even when it comes to games


the promise of an adventure

rolled up within the sound of crashing waves


don’t leave me

there’s no valid reason

a child should drown away from the sea


all that you desire

your greatest love


life and death


the waves engulfing our mother’s arms

wanting to hold on

to us forever.


whose shadow damp and slippery on the sand

there’s no return for those

like a drowned lover. 



the vernacular in whispers

like some rebel from behind 

a thin leather cover


names changing into thorns

accidentally stepped on

needed to be pulled out


duyên anh du tử lê

cung tích biền phan nhật nam

bùi giáng phạm công thiện


a book now valued by the kilo

of paper

and thoughts valued by 

the implications



literature a mere game

dialectically on bookshelves


I could hear the spectre of the vernacular

in my sleep this winter

over and over again steadily, clearly

an era of dusty books


alone down trodden

leaving not a trace of fingerprint

scorn upon now is individualism

as the lines on foreheads dictates the past


you have to paste

but you only paste

you’re lucky to be alive

at an open air market for exploits

within the welcoming silence

of poetry.




you’re bent out of shape, mixed up 

our lives

inside a pile of vulgaris hands and feet


people returned to their homes

tried to dig up 

a life

an exhumation






dusty, sandy, ashes. 



the sound of helicopters

now like vibrations 

the phone in our pant pocket 


a ray of noon light

like an arrow



it’s not blurry

like the mark of a whip

skipping school long ago.



the sunlight in hues of wonder

idyllic, fell upon the top of the canopies

like a freshly repainted home



the sunlight alluring

an inspiring ideal

void of the wind


in conclusion ideals are passions

parallel with darkness

like a single breath

even, under the moonlight

we’re all digging for survival


bubbling away as though we’re floating.


những ngày này

tháng 4 làm nhớ

những người anh

thường trở về trong chiếc hộp dài dán kín

bạn bè đứng nhìn

bịn rịn…


để Mẹ biết

người ta đã dán chiếc hộp ấy cẩu thả như thế nào

cho thiên đường bay cao

máu trào

lên mắt…


tháng 4

đất nước nằm trên một băng ghế dài



đã nhiều thế kỷ…


tháng 4

buổi trưa không có nắng

mọi thứ mù sương…

nhân dân

như đàn cừu trên cánh đồng

đầy đường



tháng 4

đất nước vỡ đôi

giữa hai bầu trời

cuộc đi dạo tình cờ

theo những chiếc tăng

về đích…


tháng 4

ngày xưa

buông rèm, váy ngủ màu trắng

đứa trẻ làm bài tập về nhà sau bữa ăn

ánh sáng ngoài đường phố

có thể ồn ào hay im lặng

tháng 4

ngày xa

quyển vở màu xanh

vạt áo hở rốn

bé con đi qua hàng rào mỗi khi tan học

tháng 4

ngày mưa

cô giáo trong chiếc mũ màu hồng

trở lại lớp học giảng bài từ nhà nghỉ

với cả hai chân

tháng 4

ngày nhớ

một gác xép mưa bay

hay hay

chiếc lông mi lẫn trên mái tóc

tháng 4

bộ đồ bà ba màu đen

trên móc quần áo

của dây phơi từ tháng ba

từ đó tháng 4

chúng ta được giải phóng

củ khoai ấm nóng

chuyến xe than chỏng gọng

khu kinh tế mới ấm lòng


và theo đó tháng 4

những xác người không chạy kịp

còn lại trên bãi biển

trên tay còn nhẫn vàng

như nữ trang của gió…

những người được vớt lên

sau những lềnh bềnh

Where are you from?

xin lỗi, tôi chỉ biết nói tiếng Việt….


tháng 4

những con chim ăn đêm báo động

chúng ta đang trú ẩn

dưới vòm cây…

ô những cái cây

với chiếc lá khổng lồ trong cổ tích

kế hoạch 5 năm 10 năm

vi mô vĩ mô

sao khu rừng của chúng ta cứ nắng?

không ai nghĩ đến chuyện tự hỏi

tại sao chúng ta lại sinh ra ở đây

quá nhiều rủi ro khi chúng ta đóng của khu rừng này

nhân dân sau cơn bão

sẽ có người kiểm tra từng thân cây

thiệt hại, cành bị gãy

mỗi gia đình là một vết nứt theo chiều dọc

bắt đầu từ ngọn

chạy suốt đến gốc cây

một triệu người say

một triệu người buồn…

như các uốn cong của thân cây trong gió

còn sót lại một vết nứt gãy của độc lập

tự do

hạnh phúc ọp ẹp

đất nước nằm dài

như người bệnh nằm co bên bờ biển


tất cả thân cây phải dồn nén trong sự cưa đốn này

sự nguy hiểm của tiếng cưa máy

nghe như tiếng súng

ngẫu nhiên tất cả chúng ta cùng đồng ý

với tờ giấy chứng tử

như anh chàng tiều phu

tưởng rằng mình đã giết được quái vật mù

cứu nàng công chúa…


tháng 4

người còn sống đã kịp trở về

người chết không còn tăng lên vô cớ

tao không gọi mày là mày

tất cả chúng ta là anh em

đồng chí…

những câu trả lời không mong muốn

niềm vui thở dài

ai cũng phải khao khát

không thì sẽ khát khao…

nhưng người ta đã quên người nghèo

dù máu của họ vẫn chảy đến tháng 4

mới vừa được ngợi ca thơm như hoa huệ

họ trở về

tiếp tục làm vô sản

còn được các nhà thơ khen là lãng mạn…

còn người ta

trừ việc buôn thuốc phiện

không gì là không làm

sự khôn ngoan của những người trở về

khi trả lời thay cho người đã chết…


tháng 4

chúng ta nhắm mắt lại

và cố gắng suy nghĩ về chứng đau nửa đầu

vì tiếng ồn và mùi khói súng ..

ở nơi nào đó câu ngạn ngữ

có lẽ là một câu cách ngôn

có thể là một câu châm chích

đồng khởi vùng lên mất tự do…

các nhà thơ thu mình vào vỏ

tìm cách hòa nhập

mà không hòa tan

tan hàng

cố gắng…

các viện nghiên cứu thơ ca

mọc lên như nấm

các nhà thơ lầm bầm

khi ngôn ngữ cũng làm chiến sĩ

giữa da thịt mềm mại của chính mình

ngôn ngữ tha hồ say rượu trong trại giam

uống xong khỏi về nhà

nên không lo bị té ngã

vỡ cả

mũ bảo hiểm

và trái tim

hay thổn thức…


tháng 4

tôi mười tuổi chưa? mười rồi

tôi chạy đi đâu? chạy rồi

tôi có hôi của không? hôi rồi

tháng 4

tôi đội viên chưa? đội rồi

tôi lượm rác làm kế hoạch nhỏ chưa? lượm rồi

tôi theo mẹ cha làm rẫy ở đâu? quên rồi

tôi thức đêm đi mít-tinh không? mít rồi

tháng 4

tôi ăn bo-bo chưa? ăn rồi

ỉa ra bo-bo chưa? ỉa rồi

tôi lượm thuốc lá hút chưa? lượm rồi

tháng 4

tôi làm thơ ca ngợi quê hương giải phóng chưa? làm rồi

tôi vui hát trên đường phố chưa? vui rồi

cậu tôi học tập cải tạo chưa? học rồi

mợ tôi buồn quá bỏ đi đâu không? đi rồi

dượng tôi vượt biên chết chưa? chết rồi

dì tôi buôn chuyến nuôi con bị bắt mất hết vốn chưa? hết rồi

tháng 4

tôi vét mương làm thủy lợi chưa? vét rồi

tôi sốt rét chưa? sốt rồi

em trai tôi chết đuối chưa? chết rồi

mẹ tôi ngã quỵ xuống bên xác em chưa? quỵ rồi

tháng 4

tôi già đi chưa? già rồi

lục tìm trong ký ức tro than chưa? lục rồi

em cười lấp lánh chưa? lấp rồi

ta sẽ thành những giọt nước mắt

rơi xuống đời nhau chưa? rơi rồi

một đời người

theo tháng 4

rồi cũng thế mà thôi…


tháng 4

lựa chọn chúng ta ra thành những thứ:

ở rừng ra

ở bắc vô

dân tại chỗ…


nó không vui

và hồn nhiên

như giờ ta vẫn đang lựa chọn bạn bè

trên facebook… 


tháng 4

nỗi đau không hòa tan

aspirin làm dạ dày mẹ chảy máu

những mạch máu mỏng trên bàn tay mẹ…

sự im lặng vô tình của bác sĩ

khi không được dùng paracetamol và codein

mọi người không ai được biết

tháng 4

như một phương trình

bạn giải không biết bao nhiêu lần

delta âm

vô nghiệm

tháng 4

nỗi đau im lìm chuyển động

những đêm mẹ thức trắng

để ngày mai bạn có chén cơm ăn

để cô giáo còn gọi đi lên bảng

tiếp tục giải phương trình…

mặt trời phải đi bao nhiêu vòng trước khi mẹ mất

bao nhiêu vòng hoa

chỉ còn con giun đất

làm câu trả lời


tháng 4

một tuyên bố

đơn giản

như bây giờ ta vẫn gói nhiều thứ trong tờ báo cũ…

không bao giờ nhìn thấy ghềnh đá

không bao giờ hàn mặc tử

dốc mộng cầm không còn nụ hôn

các nhà thơ thu nhỏ

nhỏ nhỏ nhỏ

như con thỏ

bên dưới một mặt trời và tự hỏi

tất cả mọi thứ đã sai?

và màu da vàng chỉ còn là màu của dải tro than

sau khi đất nước này tơi bời


màu da

hay màu nhút nhát

hát trên những cái xác

vô hồn…

che giấu tâm thế cố công tìm kiếm

lối nhỏ đi qua cỏ

trong vũ trụ nghiêm

trang của họ

yếu vẫn phải lần mò

cố tìm đường ra gió…

sau bao nhiêu giải tán và hòa tan

để tạo nên một chất rắn ngọt ngào

thiêng liêng thì thầm

màu đỏ


bây giờ

họ thả ra

với một chiếc lá diêu bông cho mọi người tìm lại nhịp điệu

khi lòng bàn tay mở ra

và bạn không còn gì trong lòng bàn tay cả…


tháng 4

bạn là anh hùng trong đôi mắt buồn thảm của nhân dân

sau bao lần mậu thân

suýt chết


bạn tạo ra dáng đi dịu dàng

hông lắc lư

dù cơ thể bạn hơi cồng kềnh

tăng T54

một chút

ai cũng tưởng bạn có đôi môi mềm như nàng

ngày cưới…

tất cả những gì bạn nói

và mọi người cùng mỉm cười

như đười ươi

lời hứa như hàm răng của bạn

sứt mẻ theo thời gian

gian nan

cải tạo…

ngày mọi người hoạn nạn

mới biết

đó không phải là gương mặt của bạn

nó bất động như vết nứt của viên ngói

một vẻ đẹp bị uốn cong

im lặng. Chỉ ngay lập tức

cầu vồng có thể chui vào

hàng rào

làm ai cũng như đang trên bờ vực

khám phá bí mật

tâm trí của mọi người di chuyển

vì bị hố quá nhanh. Giấc mơ bị mất phanh

trong bụi mờ ảo giác…


tháng 4

khi tăng vào thành phố

bạn vẫn còn chìm trong cơn mơ

co giật

một cảm giác thoáng qua

người chỉ huy với danh sách những việc cần làm

khi ông ta đã ra khỏi đường mòn

trên đường về thành phố…

và những người bị ra rìa

sau cuộc chơi quá nhiều lần phạm luật

ai cũng muốn quên

luật chơi gian dối

nhưng cảm hứng mà người ta mang đến cho bạn

vẫn vang dội

như tiếng đại bác 105 ly

nã vào phía sau nhà bạn

không biết khi nào mới im?

bạn đã một lần yêu

nhưng tình yêu bị ăn mòn

bây giờ mọi người chỉ có nhu cầu chết đuối

khi cắm đầu ra khơi

chiếc thuyền mong manh chứa những phận người

nông nổi…

trong khi người ta nói rằng bạn đã được tự do

không còn lo ma quỷ…

tháng 4

những người phụ nữ trong tà áo trắng

trưa nắng

cam kết

tự do

khỏi lo

như tết…

ngưỡng cửa của thiên đường

nhiều chuyện như chiếc lưỡi của trẻ con…

và cuối cùng

không ai dám viết xuống bất cứ điều gì

cho đến khi

ôsin thắng cuộc…


tháng 4

ai đó viết tên mình lên hộp muối

hộp ruốc khô

như từng viết lên nỗi buồn

đêm tối…

như nguyễn đức sơn

đụ mẹ cây bông mày không lao động sao mày trổ bông?

tháng 4

mọi người sẽ làm việc chăm chỉ hơn

chỉ khẩu súng là ở không và hay gầm gừ quát nạt:

– thành phố này quá nhiều gã đàn ông hippie

ham chơi và lười biếng…

những tòa nhà cao tầng

nước mắt lấp lánh ngày về

mọi người đã ôm nhau

và khóc

câu hát đã lãng quên

tiến về sài gòn ta có nhà mặt tiền

những hang động nằm sâu quá khứ

chiếc ô tô chạy trốn khỏi thói quen

trong khi chúng ta lo viết tên mình lên hộp muối

lúc đó

nó là ý tưởng tốt nhất chúng ta có thể nghĩ ra

mọi thứ thành bất tiện

kể cả tình yêu

và sự quyến rũ

nó phá vỡ sự đơn điệu của cuộc sống

họ không cần hít thở nhẹ nhàng khi yêu

họ chỉ muốn đưa vào hay rút ra, một chút

thêm một chút

ấn sâu một chút…

họ muốn tất cả

không có gì hạnh phúc hơn vì kiệt sức

và đó là thế giới phục tùng họ đến sững sờ

yêu cũng như chiến tranh

giờ nó được cấp bằng sáng chế và bản quyền

trên nhiều trò chơi của công ty

họ mới vừa thành lập

bạn đừng nghĩ rằng mọi thứ đều vô tri vô giác

bao giờ nỗi đau cho tất cả

và tiếng ồn chạy xung quanh một chuyến xe đông lạnh

khi ngoài đường không còn xe ba bánh

xe lam và xe than…

ô làm thế nào mà lòng bàn tay bạn phồng lên

không như họ chỉ tay cổ phiếu

bao nhiêu năm qua?

không có gì có thể xuyên qua ngôn ngữ của trái tim

nó được nói lên bởi các tĩnh mạch

mà một dàn trống đi kèm

đập muốn vỡ tung lồng ngực

với mỗi bước đi chúng ta đang chông chênh trong cuộc sống

nhiều dốc đèo bất chợt

phổi là bộ gõ

và mạch hay nhịp tim là hơi thở

chỉ trừ bộ phận sinh dục

là tiu nghỉu im lặng

buồn thiu…


tháng 4

của một sự thật

cho tháng 5 tháng 6

tháng 7 tháng 8

tháng 9 tháng 10…

còn những tháng ngày nào chưa đến nữa

trời ơi…


tháng 4

trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu

bỏ bóng đá người

bạn cúi đầu khi người ta

cười khúc khích và trao huy chương cho bạn

một rừng khán giả cùng cười và chào đón

cuộc diễu hành của lá úa màu nâu

quả bóng tròn lăn trong một túp lều

và bị đá vào một lỗ mới khoét sâu

như hầm mộ trong lòng đất…


tháng 4

lòng bàn tay ê ẩm

các vết phồng sưng đỏ

cơ thể đang tuổi ăn tuổi lớn…

sao lúc đó

không nghe về bệnh béo phì

chỉ toàn bệnh ghẻ…

mềm mại dịu dàng

tiếng la hét của người chưa chết

đòi được sống

những chiếc bè gỗ

trôi đâu mất

ngơ ngác

để lại sự vắng mặt

ở đây hay bỏ đi

ai cũng nhớ

những phận người những bè gỗ…

có khi vớt lên từ lơ ngơ

mảnh vỡ

where are you from?

xin lỗi, tôi chỉ biết nói tiếng Việt


mỗi chiều

ở nhà

mắt Mẹ nhìn ra biển

trống không…


tháng 4

đêm tối

gió biển ấm áp vừa kịp đến bờ

như tay mẹ vuốt ve

hơi thở

chiếc thuyền đánh cá nhẹ nhàng

trên đường chân trời đang dần mờ tối

đèn pin nhấp nháy từ trên tàu

như một phi hành đoàn

như biển

không bao giờ chết

như chúng ta còn sống

dù có thể tính tình thay đổi

cả sự ham chơi

lời hứa của cuộc phiêu lưu

cuộn trong âm thanh của sóng vỗ

đừng bỏ tôi

không có lý do chính đáng

một đứa trẻ con chìm khỏi biển

tất cả mọi gì bạn muốn

tình yêu lớn nhất của bạn

cả hai

sự sống và cái chết

sóng tràn lên cánh tay mẹ

muốn giữ

chúng ta mãi mãi…

bóng ai ướt trượt qua bãi cát

không ai có thể quay trở lại

như những người yêu chết đuối…


tháng 4

ngôn ngữ thì thầm

như thằng phản động

phía sau bìa da mỏng

những cái tên thành cái gai

dẫm phải ở gót chân

cần nhổ bỏ

duyên anh du tử lê

cung tích biền phan nhật nam

bùi giáng phạm công thiện…


quyển sách bây giờ tính bằng ký


và những suy nghĩ tính bằng ẩn


phía sau…

văn chương chỉ là trò chơi

biện chứng nằm ngay trên kệ sách

tôi nghe bóng ma của ngôn từ

trong giấc ngủ đông này

lặp lại trần dần

một thời sổ bụi

một mình lúi húi

không dám để lại dấu vân tay

chủ nghĩa cá nhân bây giờ đáng khinh bỉ

như quá khứ là nếp nhăn trên trán

bạn phải gián đoạn

nhưng bạn chỉ gián đoạn

bạn may mắn còn lại

trong chợ trời của biến cố

trong sự hoan nghênh im lặng

của thơ…


tháng 4

bạn méo mó, lẫn lộn

cuộc sống của mình

trong một mớ chân tay lùng nhùng

mọi người về nhà

tự moi ra cuộc đời


khai quật





đổ nát

bụi, cát, tro tàn…

bối rối cả nụ cười hình thoi

như cái cùi loi

của bạn…


tháng 4

âm thanh của những chiếc trực thăng

như bây giờ rung

túi quần điện thoại

tia nắng trưa

như mũi tên


nó không mờ

như vết roi

ngày xưa trốn học…


tháng 4

màu sắc kỳ diệu của ánh nắng

lý tưởng chiếu trên các ngọn cây

như ngôi nhà mới vừa được sơn lại

tháng 4

nắng ra sức quyến rũ trong

một giấc mơ lý tưởng

không có gió

cuối cùng lý tưởng là một đam mê

với bóng đêm

như một hơi thở duy nhất

ngay cả dưới bóng trăng

là mọi người đang moi móc mọi thứ để kiếm ăn


và sôi như nổi…





By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

18 replies on “Lê Vĩnh Tài | NIGHT & THE CONTINUING FALLING VERSES – ĐÊM VÀ NHỮNG KHÚC RỜI – April (10)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s