Categories
POETRY/THƠ

Nguyễn Thái Bình | ROBOT (8)

Nguyễn Thái Bình, a Vietnamese poet from Phan Thiet, Vietnam.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Thái Bình, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

ROBOT

I have two eyes but they don’t know how to cry

I have two hands but they don’t know how to hold

I have two legs but they don’t know how to stand

I have a head without a brain-Empty

I’m a robot of the twentieth century

I could discern the squeakiness in all parts of my body

I don’t know how to start because the software have not been installed

The screws couldn’t be refreshed. 

The character E was the first bit of information I was fed

It was he, she, see or me

My first word was not mummy

It was a path only I could see.

I knew from that point then I was real

A professional vagrant

Begging for my past

I’m run always on the first OS version

Until there’s an automatic update

Thanks to the information technology revolution

Even when the hardware was incompatible

I have gradually found myself

I have two discerning eyes

I have two loving hands

I have two legs that could stand up and sit down

I have a brain that knows who I am.

April 2022

—–

Tôi có hai con mắt mà không biết khóc

Tôi có hai bàn tay nhưng không biết cầm

Tôi có hai cái chân nhưng không biết đứng

Tôi có cái đầu không có óc-Rỗng

Tôi là người máy từ thế kỷ hai mươi

Tôi nghe được sự cọt kẹt cơ khí trong người

Tôi không thể bắt đầu vì phần mềm chưa được cài đặt

Ốc vít tự thân nó không thể làm tươi.

Tôi được truyền bit thông tin đầu tiên bằng ký tự E

Là bụi tre, tò he, chiếc xe hay con ve

Tiếng gọi đầu tiên của tôi không phải là mẹ

Mà là một con đường chỉ dành riêng cho một chuyến xe.

Từ đó tôi luôn tin rằng mình là có thật

Một con người chuyên sống bằng nghề hành khất

Ăn mày dĩ vãng của chính mình

Tôi luôn chạy tôi bằng hệ điều hành phiên bản thứ nhất

Cho tới khi hệ điều hành tự động cập nhật

Nhờ vào cuộc cách mạng công nghệ thông tin

Dẫu khó khăn vì phần cứng không dễ dàng tương thích

Tôi đã dần nhận ra chính mình

Tôi có hai con mắt biết nhìn

Tôi có hai bàn tay biết vuốt ve

Tôi có đôi chân biết đứng lên ngồi xuống

Tôi có bộ óc biết tôi là ai.

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s