Categories
ART POETRY/THƠ

Võ Thị Như Mai | A SKETCH OF A GIRL (3)

Võ Thị Như Mai is a Vietnamese-Australian poet, translator, a teacher in Western Australia

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.
April 30, 1975

By Võ Thị Như Mai, Translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

A SKETCH OF A GIRL

1. 

Please allow me a ketch of you, child

A girl just waking up to the past

The memories thought long gone

In every grain of dust in the cosmos

A girl in a violent storm

The burden you had to carry alone since

Child, perhaps you once did face your fear

And you had nothing to hold onto

Perhaps you once did believe in magic

Gathered all the mud and smeared it on a sheet of white paper

But life is a long stretch of bitterness and pain

The more you gather, the more the paper crumbles, the bigger will be the hole 

Girls were born to be flowers

Fresh, brooding, moody, simply beautiful

Child, holding your hands means receiving your loving kisses

2.

Oddly enough in the split of a second my dear child

There you were flipping over a page of your life

Nothing lined up

Everywhere you look were the reflections of the burden in your heart

In one single moment

Everything changed, the magic was gone

The crowded streets were no different from the desolation of a desert

You walked through the blinding dust

Through the pain of picking up pieces of your heart

You wanted to disappear 

Fly away with your once upon a time shining wings

Now broken wings like shattered crystal

Through the blooming brilliant tears

The tired petals in the night

Shimmering flecks of stars fallen from the vast carpet of the sky

You’re lost in a curtain of mist

Sparkling tears turning red through the numbing pain

My sketch of the girl darkened in moments

The perfect girl by nature’s design

In secrecy 

Forced into becoming a woman

3.

Oh the smiles of a twenty year old

The bouncy hair of youth

The clear endearing eyes 

Should have been reserved for your first love child

The tears should have been

Tears of happiness

Not nightmares

The thievery of your youth

The debilitating trauma

The past not once easing

Just there in each corner of recall

There will never be enough words to describe your pain my child

What was lost

When you’re ready child, the world will listen

When you’re ready, the birds will stop singing

They will discern

All the sadness you had to bear 

They will together shoulder your pain my dearest child

Because evil is never far

It’s always right there, right by all the familiar faces

4.

We’re all trying to make a living

Sometimes we hit a wall

If you were to say it out loud, in good faith

The scar may have a chance to heal

The pain may wash away in the rain

Fewer will be the sad days

The ugly memories may lose their bitterness

Because life for you has more to give

It’s waiting for you still, right now, and in the future to come.

5.

Please allow me a sketch of you, child

A girl with the strength to surpass this demeaning period of her life

A girl who dared to stand up and faced the truth

Don’t think that she’s moaning about what has been lost

Don’t think that she’s only thinking of herself

You’re wrong

A girl who had stood up, she had stood up for both of us 

You and I, cowardly and weak

You and I, dare we step out from the shadows

Dare we leave behind for the generations to come a life lesson

A lesson on how to stand up and defend the light

Stand up for all around us, fight

The short tall and small, the riff raff

Knows how to unlock the door when it was necessary

Knows how to put the community first

6.

Outside the window the moon is rising

Matters not

Time matters not

Perhaps you child, no longer have faith in your fairy godmother

What it was like to be loved 

Child, I beg you to look up at the stars

Your bestowed shimmering wish of joy and happiness.

—–

April 2022

VẼ EM 

1. 

Xin cho tôi được vẽ em

Người con gái thức dậy từ quá khứ

Những ký ức tưởng đã vỡ tan và biến mất

Trong từng hạt bụi dải ngân hà

Người con gái một mình đi qua bão táp phong ba

Trái tim trĩu nặng ưu phiền kể từ giây phút ấy

Có thể bạn cũng đã từng đứng trước nỗi sợ hãi

Và chới với chẳng biết vịn vào đâu

Có thể bạn đã từng tin vào phép nhiệm mầu

Gôm hết vũng bùn nhơ loang trên tờ giấy trắng

Nhưng cuộc đời có khi trải dài mật đắng

Bạn càng gôm, giấy nát nhàu, lỗ thủng lớn dần hơn 

Phái nữ được sinh ra để làm những bông hoa 

Nũng nịu, xinh tươi, được yêu sách, giận hờn

Được nắm lấy đôi bàn tay và được hôn trìu mến

2. 

Thật lạ lùng một giây phút nào đó chợt đến

Cuộc đời bạn sang trang

Mọi suy nghĩ không còn xếp thẳng hàng

Nhìn đâu cũng thấy tâm tư chính bạn phản chiếu

Từ khoảnh khắc ấy, 

mọi thứ đổi thay, không còn kỳ diệu

Phố đông người như sa mạc hoang vu

Bạn bước đi trong làn bụi mịt mù

Xen lẫn khổ đau và con tim vụn vỡ

Bạn chỉ muốn bay lên

trên đôi cánh  đã từng rực rỡ

Nhưng đôi cánh gãy từng phần

hòa nước mắt pha lê

Trong bóng đêm những cánh hoa não nề

lấp lánh hạt sao từ thảm trời lồng lộng

Bạn tha thẩn một mình qua màn sương mỏng

Giọt pha lê chuyển sang đỏ thẫm buốt đau

Bức tranh tôi vẽ em bỗng trở nên sẫm màu

Người con gái hoàn hảo của tạo hóa

thành đàn bà bất đắc dĩ 

cùng bí mật sâu kín bên trong

3. 

Em hai mươi với nụ cười thanh tân 

mái tóc bềnh bồng

Đôi mắt đẹp lẽ ra 

chỉ để nhìn người yêu trìu mến

Giọt nước mắt lẽ ra 

chỉ để khóc khi hạnh phúc đến

Nào ngờ cơn ác mộng 

cướp đi những năm tháng tuổi xuân

Hoảng loạn đau thương 

quá khứ chẳng phai dần

Mà hiển hiện trong từng dòng ký ức

Thế giới này không đủ ngôn từ cho em

những gì đã mất

Khi em có thể giải bày, nhân loại sẽ lắng nghe

Khi em có thể giải bày, tiếng chim hót bên hè

Chợt lặng thinh 

với những muộn phiền mà em từng trải

Chợt xót xa 

bởi tội ác không phải nơi nào xa ngái

Mà hiện diện ngay bên cạnh kể cả người quen

4. 

Tất cả chúng ta giữa cuộc sống bon chen

Có khi phải trải qua một điều đau đớn

Nếu bạn có thể nói ra, khi niềm tin thẳng thớm

Vết thương họa may được chữa lành 

gột rửa sau cơn mưa

Những ngày tháng buồn bã rồi sẽ thưa

Ký ức tồi tệ hi vọng rồi sẽ nhạt

Bởi thế gian vẫn còn nhiều ban phát

Cho bạn và đón chờ, hiện tại, tương lai.

5. 

Xin cho tôi được vẽ em

Người con gái mạnh mẽ qua mùa phai

Người con gái dám đứng lên bảo vệ sự thật

Bạn đừng nghĩ cô ấy thở than về những điều đã mất

Cho riêng bản thân mình, 

chắc chắn bạn đã sai

Người con gái đại diện cho cả hai

Bạn và tôi, nhút nhát và yếu đuối

Bạn và tôi, có dám bước ra từ bóng tối

Để lại cho con cháu đời sau bài học nhớ đời

Bài học tự đứng lên bảo vệ nét rạng ngời

Tự đứng lên đấu tranh cho người phụ nữ

Bài thơ này cho tất cả chúng ta

Những người bộ hành lữ thứ

Biết mở khóa khi cần, 

biết đặt tính cộng đồng lên trên

6. 

Ngoài ô cửa sổ vầng trăng đang lên

Không cần biết 

câu chuyện ngày xưa ra sao đi nữa

Có thể em sẽ chẳng còn tin lời bà tiên đã hứa

Những dấu yêu ngọt ngào

Xin em hãy nhìn lên các vì sao

Lấp lánh lời chúc phúc. 

Võ Thị Như Mai

 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s