Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | I’ve spoken in their language (142)

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, activist, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

.

Upon arrival 

I’ve spoken in their language

.

from acting as a witness to a shadow

the shadow of a different light

unseen by people

.

I’ve cried as the truth spurted from my lips

about the past of a future

and the future of a past

verbs no one could anymore

differentiate 

I needed something as a cover for the poems

around the fire

burning

bodies weren’t smoke

like the clouds

I took a lend of the Sun’s wings

flew straight

into the chafing heat

.

you remembered only one Sun

the superstitious thoughts in the mind of the wind

hidden meaning in the light gave birth to scorpions

nonsense

as you looked for the excuses

like how it was possible for us to survive

blah blah blah

.

I’ve tried so hard to read the silence

like my mother’s tongue

the origin of a past

and the absence of those who had cold feet

on their wedding night

.

I’ve perished so the dark

knows that day may turn  into night

that the moment we forget is the moment we are free

and all shall view the dreams

my exhibition

my poem derived from wood

.

what I’m discerning

each time I open my eyes

the world’s on fire

.

and the Sun’s a shadow that either follows or standing

at the border between dreams

and the truth of coal and ashes

of destruction and tombstones

.

where there’s a call for liberty

in the spirit of freedom

for

all…

_____

 

tôi đã nói bằng ngôn ngữ

của thế giới nơi

tôi đến

từ việc làm chứng cho một cái bóng

đó chính là cái bóng của một thứ ánh sáng khác

không ai nhìn thấy

tôi khóc để nói những gì là sự thật

về quá khứ của tương lai

và tương lai của quá khứ

những động từ không còn ai

chia nữa

tôi mơ ước những gì ngụy trang quanh cái lò

chỉ là những bài thơ

bị đốt cháy

xác người không phải khói

như mây

tôi mượn đôi cánh của mặt trời

để bay vào nóng

rát

bạn chỉ còn nhớ một mặt trời

cực đoan trong suy nghĩ của gió

những ngụ ý của ánh sáng đã tạo nên những con bọ cạp

tạp nhạp

trong lúc bạn đi tìm những lý luận

kiểu như thế giới này luôn tồn tại

lải nhải

tôi đã cố gắng để đọc những thứ im lặng

như tiếng mẹ đẻ

sự khởi đầu của quá khứ

và sự vắng mặt của những người bỏ trốn

ngay đêm tân hôn

.

tôi đã chết để cho đêm tối

biết ngày đã thành đêm

biết quên là thoát

.

và mọi người quan sát những giấc mơ

tôi đã phát minh ra

bài thơ của mình là củi

những gì tôi đang tìm kiếm

khi tôi mở mắt ra là màu sắc của thế giới

đang cháy

.

mà mặt trời là cái bóng đang theo sau hoặc đứng

trên ranh giới giữa giấc mơ

và sự thật của tro than

của hoang tàn và bia mộ

.

nơi một tiếng nói tự do

ý chí tự do

cho

tất cả…

_____

FEBRUARY 2020

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s