Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | BRUTALITY (334)

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

A VERY SMALL DEATH

because the world is a place

full of unlivable places

all in ash grey

coloured by rockets

.

Where lies the meaning of the poem?

.

if death is an art

then as human being we’re adept 

in killing each other

EMPTINESS

I tried to fill up the spaces on my body 

with yours

.

as for everything else in between

I tried to cover 

it up

.

the emptiness of love

could not save me

and I’m drifting

empty

.

alone

with the emptiness

I had no choice but to open my eyes

I was in denial

I tried to hide it

I rubbed out all the pain

but then again what is there left after that?

.

then soon comes

the bombs

homes on fire

.

alone

in living

in death

.

side by side with the emptiness

ABYSS

I am

bottomless

I’m in a void

or am I in the throat?

.

where my heart 

had left empty

.

I also don’t have 

anything to eat

I’m out of petrol

the tank lay flat

.

don’t have anyone 

to swallow

.

everything around here

have abandoned me

allowing loneliness

to penetrate all the way

into my stomach

like the way she had carried a baby in her womb

like a maddening 

tirade of guns and nuclear bombing 

I’VE DROPPED ON THE SPOT

I’ve been searching for the spot where

I’ve dropped

.

into a position

I’ll never be able to fully grasp

.

I’m slipping through time

the emptiness

grey on the stomach

PAPER SCRAPS

the hand of time 

will never touch you

.

I will keep you 

in my pocket

with a piece of bread crumb

.

time will open up to then wrap you up

and she will be silent

the violence upon my body pulling, I’m stretched out

filling up the places I’ve forgotten about

left empty

.

I wanted to scream out the rhymes

but my throat was too busy swallowing rocks

and from a far came the constant fire of rockets 

BRUTALITY

if you love tenderness

then will you

embrace

my brutality?

.

not because I’m beautiful 

when I’m on fire?

.

the ocean is within you

I’ve mobbed up the waves in your eyes

your eyebrows were the shoreline

.

I’ve forgotten 

how I’ve hurt you

how you had put up with all the pain

.

I’ve ripped you apart in a hurricane

and you had embraced me in the summer rain

not just ukraine?

MY EXISTENCE

in the stolen moments

like loose change

in 

someone else’s pocket… 

April 2022

—–

MỘT CÁI CHẾT RẤT NHỎ 

vì thế giới thật to 

toàn những vùng đất không còn sự sống

chỉ toàn màu xám tro 

sau khi nhuộm màu tên lửa 

.

đâu là ý nghĩa của bài thơ?

.

nếu chết là một nghệ thuật

hóa ra loài người chúng ta 

giết nhau thật điêu luyện  

TRỐNG RỖNG  

tôi cố gắng lấp đầy bản thân mình với

cơ thể bạn 

.

và mọi thứ ở giữa

tôi đã cố gắng để 

lấp đầy 

.

khoảng trống

của tình yêu không thể cứu tôi 

tôi trôi 

trống rỗng 

.

còn một mình 

với khoảng không 

tôi buộc phải nhìn 

tôi không muốn tin 

tôi cố gắng che giấu 

tôi xóa đi tất cả nỗi đau

nhưng rồi còn lại gì?

.

sớm mai đây 

nhà cháy 

bom rơi 

.

một tôi 

một sống 

một chết 

.

nằm bên sự trống rỗng

VỰC THẲM 

tôi

không đáy

tôi nằm ngay lỗ hổng 

hay là ngay cổ họng? 

.

nơi trái tim tôi

bỏ trống

.

tôi cũng không 

có gì để ăn 

tôi hết xăng 

xe tăng nằm bẹp 

.

tôi

không có ai

nuốt xuống

.

mọi thứ xung quanh đã

bỏ tôi

để sự cô đơn

vào được bên trong 

bụng 

như nàng mang em bé trong tử cung 

như cơn khùng 

bom hạt nhân và súng 

TÔI RƠI TẠI CHỖ 

tôi đang tìm kiếm nơi

tôi rơi 

.

vào vị trí

không bao giờ tôi nắm bắt

.

tôi trượt qua thời gian 

trống rỗng 

một màu xám trên bụng 

GIẤY VỤN  

bàn tay thời gian 

sẽ không chạm vào bạn

.

tôi sẽ giữ bạn

trong túi của tôi

và một mảnh bánh mì vụn 

.

thời gian mở ra gói lấy bạn

và nàng im lặng

bạo lực kéo dài cơ thể tôi ra

lấp đầy những nơi tôi đã quên 

hay để trống

.

tôi muốn hét lên những vần thơ

nhưng cổ họng tôi đang nuốt những hòn đá 

những quả tên lửa vẫn bay về từ xa 

HUNG DỮ  

bạn yêu sự dịu dàng 

vậy bạn có thể yêu sự dữ dội 

của tôi 

không?

.

chẳng phải tôi đẹp 

khi tôi bùng cháy sao?

.

đại dương ở trong bạn

tôi lau những con sóng trên mắt bạn

không thể biến lông mày của bạn thành bờ biển

.

tôi quên 

khi tôi làm tổn thương 

bạn chịu đau đớn

.

tôi xé toạc bạn cơn cuồng phong

bạn ôm tôi cơn mưa mùa hạ

đâu chỉ ucraina? 

TÔI TỒN TẠI 

trong những khoảnh khắc bị đánh cắp

giống như tiền lẻ

trong

túi người khác…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Lê Vĩnh Tài | BRUTALITY (334)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s