Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | I’m curled up like a ball as the poem begins to fall into bits (321)

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

.
walking
the rain came out of nowhere
.
I hid under a tree
the clouds drifted by like a shroud
.
like ghost in the fog
silent – quiet – cried
.
the freshness of the morning
kissed me on the cheeks, my brows
.
if I give you my love
what will I get in return?
.
or will you laugh at me

at my clumpsy attempt
.
blushing awkwardly
my dear, you’re perched on the steps of happiness
worried I might fall
at your feet
.

I’m curled up like a ball

as the poem begins to fall into bits

.
I’ve thrown it out there on the net in the end
to have it bounce back at my face
I picked it up and left it on the table
.
instead of hate, I will leave love
instead of war, I will leave peace
.
instead of vanity, I will leave humility
instead of rage, I will leave a smile
.
my wickedness can only cause me pain
but the truth beckoned my heart
a completely new start
freeing me from the chains of sin
.
instead of the scars, I will find the cure
instead of sadness I will find hope
where I’m levelled
with the poem

FEBRUARY 2022
_____

đi bộ
mưa bất ngờ rơi
.
tôi lấp ló dưới bóng một cái cây
mây lững lờ trôi như tấm vải liệm
.
như bóng ma lang thang trong sương mù
câm – lặng – khóc
.
sự mát mẻ của buổi sáng
hôn lên má và chân mày của tôi
.
nếu tôi cho bạn tình yêu
tôi sẽ nhận được gì?
.
hay bạn sẽ cười tôi
tôi chỉ là một kẻ ngốc
.
ngẩn ngơ và ngượng ngùng, đỏ mặt
em đứng trên bậc thang hạnh phúc
lo lắng tôi sẽ ngã
dưới chân em
.

tôi cuộn tròn như trái bóng

khi bài thơ bắt đầu vỡ vụn

.
cuối cùng tôi đã ném nó lên không gian mạng
để nó bật lại ngay mặt tôi
tôi nhặt nó đặt lên bàn
.
thay vì hận thù, tôi đặt lên tình yêu
thay vì chiến tranh, tôi đặt lên hòa bình
.
thay vì kiêu căng, tôi đặt lên sự khiêm tốn
thay vì tức giận, tôi chỉ mỉm cười
.
sự gian ác của tôi chỉ khiến tôi đau đớn
nhưng sự thật kêu gọi trái tim tôi
tôi đã có một khởi đầu hoàn toàn mới
cởi bỏ xiềng xích tội lỗi
.
thay vì những vết thương, tôi tìm thấy sự chữa lành
thay vì nỗi buồn tôi tìm ra hy vọng
nơi mà tôi có thể đương đầu
với bài thơ

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 replies on “Lê Vĩnh Tài | I’m curled up like a ball as the poem begins to fall into bits (321)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s