Categories
SHORT STORIES/TRUYỆN NGẮN

Lê Vĩnh Tài | You’re washed away. Along with the past. (333)

“Tôi là người cầm bút tự do, chưa bao giờ quan tâm đến hội nhà văn VN, nên trong vụ này tôi cũng không bức xúc, không phát điên – chỉ thấy ghê tởm.
Nhưng có nhiều người cứ thắc mắc, “nạn nhân tiếp theo sẽ là ai”, tôi lại thấy buồn cười. Xin thưa, nạn nhân tiếp theo là con gái của quý vị, những cháu không chọn chỗ sạch sẽ để sống, lại theo con đường của mẹ lội trong bùn. Nạn nhân tiếp theo nữa sẽ là ai? Là cháu nội, cháu ngoại của quý vị.
Không có cái hội đó các quý vị không sáng tác được hay sao?”

Lưu Thủy Hương
__________
How do you end the vicious cycle of sexual violence?
It’s simple, you leave it, you cut your tides with it. Why would you follow an institution that treat 50% of the population like meat? Something that is consumed and thrown away like garbage.
Vietnamese women are the backbone of society in Vietnam, while their men spend half of their time in cafes and bars.
Women are not just flowers, we bear the seeds which have given birth to generations of men.
Indeed, I feel disgusted, I pity your mother, your wife, your daughters, and especially your SONS, who will grow up to be exactly like you.
Like the taste of bile just there in my mouth!
Trâm.
_____

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator, born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

You’re washed away. Along with the past.

Presently you’re facing a ghost in the dark. You thought it was so long ago, how could anyone remember.

You thought you were everything once upon a time hence now you must pay.

A ghost like the shadow of a husband in the background. You were once upon a time very clever, you knew how to keep silent. So you may once again be discovered. You explained that everything was a blur.

You have a large vocabulary. You knew she had many admirers, what you called a cultured beauty. Your advice to anyone you met was to be more cultured.

There are too many clever people in the world, hence your advice was very wise. No one dares monopolise the truth. You pity those who could not grasp the situation, because you deemed they will end up entangled in all the “karma”.

Vivid still is street life in the highlands, you almost fell in love with the girls watching kung fu videos all day there. With the other young poets you drank and you dreamed incredible dreams night after night. But once you had descended from the mountain, you had discovered an entire pitiful fishing village by the sea. You remember those sad white sandy dunes. High up there or down below, you would always find a way to grace people with your pity.

You pity them because they’re always jealous of you.

But you’re fully aware of the fact that not everything is born from pity, they’re also born from tears and alcohol.

You can but guess since you were so young, you thought that one day, it will be the day of your coronation. Perhaps someone had tricked you, but it had brought you joy.

But that is exactly what is wrong with the truth. Because there are things in life that must come to an end void of tolerance.

You had a dry cough when she called. But she knew you didn’t need anyone to take care of you. We were all there when you had her heart in the palm of your hand, and if you were to lose it, no one would help you find it again.

Not that she had any faith in you, she was merely trying to remember what it was like, lying there on the desk, squirming over an email.

And like water, you were washed away.

—–

April 2022

Bạn trôi xuống. Dọc theo quá khứ. 

Bạn đang nhìn thấy một bóng ma trong bóng tối. Bạn tưởng ngày xưa thì không ai nhớ. 

Bạn từng nghĩ bạn là tất cả nên bây giờ bạn phải chịu hình phạt. 

Bóng ma như chồng mờ. Bạn từng khéo léo vì nghĩ mình biết cách im lặng. Để được xuất hiện. Bạn giải thích mọi thứ cứ nhập nhòa. 

Bạn có nhiều chữ. Bạn biết nàng có nhiều người theo đuổi, bạn cho rằng đó là nét đẹp văn hóa. Bạn khuyên mọi người nên học thêm về văn hóa. 

Đời quá nhiều người giỏi, nên lời bạn khuyên rất đúng. Chả ai dám độc quyền chân lý. Những ai chưa thông thì bạn thấy thương hại, vì bạn cho rằng họ sẽ vướng vào “nghiệp”.

Bạn vẫn nhớ cuộc sống buồn tẻ của một thị trấn vùng núi cao, những cô em nằm xem kiếm hiệp ngày xưa bạn suýt yêu. Bạn uống rượu với những nhà thơ trẻ thức suốt đêm với nhiều giấc mơ hão huyền. Nhưng rồi khi xuống núi, bạn lại thấy ngay cả một làng chài ven biển cũng thàm hại. Bạn nhớ sự thảm hại của một đồi cát trắng. Làm sao thì bạn cũng có cách để thấy tội nghiệp người khác.

Bạn thấy họ thảm hại vì suốt ngày ghen tị với bạn. 

 

Nhưng bạn biết nhiều thứ không sinh ra từ tội nghiệp hay thương hại, chúng làm bằng nước mắt và rượu.

Bạn cũng chỉ ước đoán vì lúc đó bạn còn quá ngây thơ, bạn tin tưởng rằng có thể một ngày nào đó bạn sẽ đăng quang. Có thể bạn bị ai đó lừa, nhưng bạn được hạnh phúc. 

Nhưng rồi đó là điều sai sự thật. Vì nhiều thứ trong cuộc đời này sẽ phải kết thúc không hề khoan nhượng. 

Bạn ho khan trong điện thoại khi nàng gọi. Nhưng nàng biết là bạn không cần phải chăm sóc nữa. Bạn đang cầm trái tim của nàng trong tay, và ai cũng biết là nếu bạn đánh mất một lần nữa thì chẳng ai có thể giúp bạn tìm lại được. 

Nàng cũng không tìm bạn, nàng chỉ tìm lại cái cảm giác nằm ngửa trên bàn viết, loay hoay với một cái email. 

Bạn trôi như nước…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s