Categories
ART POETRY/THƠ

Tạ Xuân Hải | wading through the night (1)

Tạ Xuân Hải, the Vietnamese poet and YouTuber is a native of Mã Thành commune, Yên Thành district, Nghệ An province, A master student in linguistic theory – Hue Teachers College.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Tạ Xuân Hải, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

we waded

through the night

through the crumbling destruction

our heads steeped in rain water

the promises on a page in an old book

the sun in the old exercise books

the mud in our shoes

behind us 

our home

our elderly mother no longer by the burning stove waiting

the fresh smoke now soundly lost in the afternoon

mother was as shapeless as the wind

we waded

with heavy footsteps

through the floating garbage above the sewage covers

the bloated rats

their tummy full but they refused to close their eyes

swallowed whole were the sighs by the pounding rain

the rising fever in someone’s throat

someone spoke of their mother

he was a boy once he said fondly

a very stubborn boy

in the two hour downpour

the sunny laughter

a dog was soaked to the bone

the long centuries waiting for the moon

like keen swords were the blades of grass in the old garden

persistently cutting the horizon

we did not look back

our home was sold

the image of mother was no longer clear

the heat gone from the stove

as they hovered by the door

called upon us to collect our inherited debt

one on top of the other the storms came

the horizon darkening by the hour

as we waded

through the gale

slipping again

stubbornly laughing at each slap of the wind

we will not return

our home have been sold

the areca tree have been chopped down for firewood

the nuts do not suit the whitewashed walls

the fallen leaves yellowed the grounds

feeling sorry for the sad fairy tale

someone was stubbornly sunny

as the rain spread across his face

the promises in the old book

the blinding sun

stop with this talk about mother

there’s no return

the summer jackfruit tree will no longer bloom

father we never come home, water have penetrated the lime walls

as we walked away

wading through the night

soaked through

the bare tattered homes 

surrendered under the torrential rain

the soggy books

the soggy exercise books

a soggy map

someone stubbornly laughed still

deliberately edged in his mind were the learnt lines of long ago

the keen blades of grass in the night

the persistence banishment

wading through one night then another

grazing the night after

/

we meandered

the empty horizons

the battered destinies

the sound night

humanity

was chilled to the bone

—–

April 2022

chúng tôi đi

lầm lũi trong đêm

qua những hoang tàn đổ nát

cơn mưa ướt sũng mái đầu

lời hứa trên trang sách cũ

vầng mặt trời trên trang vở

bùn lầy lội dưới chân

nhà của chúng tôi

nằm lại sau lưng

bên bếp lửa mẹ già không đợi nữa

khói xanh mất hút trong chiều

mẹ cũng vô hình như gió

chúng tôi lầm lũi bước đi

đôi bàn chân thấm mệt

rác lưu cữu trồi lên trên nắp cống

những con chuột chết trương phình

bụng no mà không nhắm mắt

tiếng thở dài bị tiếng mưa nuốt chửng

cơn sốt gây gây trong vòm họng

có ai đó nói về mẹ

ai đó kể chuyện thời trai trẻ

ai đó lì lợm vui

trong khoảnh khắc giữa hai tiếng mưa rơi

có tiếng cười hưng hức

con chó có bộ lông ướt sũng

đợi trăng suốt những thế kỉ dài

khu vườn cũ cỏ như kiếm sắc

khua vào trời lời xua đuổi dẳng dai

chúng tôi không ngoảnh lại

nhà đã bán rồi

mẹ giờ không rõ hình hài

hơi ấm không còn bên bếp lửa

dăm kẻ xa lạ ngồi bên bậc cửa

gọi chúng tôi về nhận món nợ di truyền

mưa mỗi lúc một thêm

trời mỗi giờ một tối

chúng tôi lầm lũi đi

gió từng cơn tấp vào mặt

hơn một lần trượt chân

ai đó vẫn lì lợm cười

chúng tôi không trở lại

nhà đã bán rồi

cây cau đốn đi làm củi

trầu không leo với tường vôi

lá rụng xuống vàng mặt đất

chạnh thương cổ tích bùi ngùi

ai đó vẫn lì lợm vui

nước mưa chan hòa trên mặt

lời hứa trong cuốn sách xưa

vầng mặt trời lóa mắt

đừng nói về mẹ nữa

không trở lại được rồi

cây mít mùa hè không đậu quả

cha không về, nước đục thủng tường vôi

chúng tôi đi

lầm lũi trong đêm

tất cả đều ướt sũng

những dãy nhà gầy còm xác xơ

dưới mưa ê chề cúi mặt

những cuốn sách ướt sũng

những trang vở học trò ướt sũng

tấm bản đồ ướt sũng

ai đó vẫn lì lợm cười

cố vẽ lại trong óc những đường nét cũ

cỏ vườn khua kiếm sắc

lời xua đuổi dẳng dai

đi hết đêm này

chạm mặt đêm mai

/

chúng tôi đi

những khoảng trời trống hoác

những phận đời rách nát

những đêm sâu

lạnh toát 

tình người

/

Tạ Xuân Hải 

Tạ Xuân Hải, quê xã Mã Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, hiện đang là học viên cao học ngành lý luận ngôn ngữ – Đại học sư phạm Huế

Ta Xuan Hai, a native of Ma Thanh commune, Yen Thanh district, Nghe An province, is currently a master student in linguistic theory – Hue Teacher’s College.

Source: nguoiyenthanh.com

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

One reply on “Tạ Xuân Hải | wading through the night (1)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s