Categories
ART POETRY/THƠ

Nguyễn Đức Sơn| Sea foam (9)

Nguyễn Đức Sơn, the Vietnamese poet was born on November 18, 1937 in Du Khanh village, Thanh Hai district, Ninh Thuan province, originally from Thua Thien Hue. He began writing poetry very early with the pen name Sao Trên Rừng, and other pen names like Sơn Núi. On the morning of June 11, 2020
passed away at the age of 83.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, activist, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Nguyễn Đức Sơn , translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Sea foam

I saw life barely as a twenty year old

Looking back and forth 

At the heads laden with sorrow ahead

Followed by those with undissolving sadness

/

I saw life barely as a twenty year old

It intrigued me but I couldn’t laugh

How you grow up and get married

To then die alone in the cold earth

/

I saw life barely as a twenty year old

Saw the suffocating emptiness across the sky

My father and mother, my family, all around me

But I was so lonely

/

The hesitant steps on a quiet path

Across the horizon, the explosion of white clouds

My head was low in discerning teardrops

I knew then everything would end in sadness

/

A sea of boredom vast and wide

Washing out even the most melancholy moments

Gosh the sleepless nights discerning the distance

The emptiness returning from four corners of the world

/

I saw life barely as a twenty year old

Sometimes dreaming high

Sometimes times sad for far fetched reasons not mine

Knowing all shall perish, all shall end

/

To love still when my parents were gone

To discern sadness still in yearning 

But my love will never be constant

My apologies to those I love

/

Yes my love will never be enough

Since everything is nothing but sea foam

Yes everything is nothing but sea foam

—–

April 2022

Bọt nước

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Nhìn trước nhìn sau thấy rõ ràng

Những người đi trước sầu đeo nặng

Những người đi sau sầu không tan

/

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Thấy hay hay nhưng làm sao cười

Như chuyện lớn lên rồi có vợ

Cuối đời về đất lạnh nằm xuôi

/

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Thấy vắng tan hoang ngụt đất trời

Cha mẹ anh em còn đông đủ

Mình tôi sao mối sầu không nguôi

/

Ngập ngừng chân bước con đường vắng

Mây trắng bay lên oà đất trời

Tôi cúi đầu nghe mình nhỏ lệ

Biết chuyện gì rồi cũng buồn thôi

/

Rộng biển trời ơi cái chán chường

Nhạt phèo cả những mối sầu vương

Ôi từng đêm thức nghe xa vắng

Về ngập trong hồn tự bốn phương

/

Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi

Đôi lúc còn mơ chuyện trên trời

Đôi lúc còn buồn chuyện xa xôi

Khi biết trước sẽ lui về huỷ diệt

/

Vẫn biết thương nếu cha mẹ chết

Vẫn thấy sầu khi nhớ người yêu

Nhưng tình tôi thì vẫn không đều

Biết sao được hỡi người tôi mến

/

Vâng tình tôi thì cũng không nhiều

Coi tất cả chỉ là bọt nước

Vâng tất cả chỉ là bọt nước.

Thơ Nguyễn Đức Sơn 

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s