Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 10/43 – you’re transient as though you’re drowning in light

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

March 2nd, 2022

you’re transient

as though 

you’re drowning

in light

.

oh Ukraine

there’s nothing I want

besides you…

.

right now if you won’t fight

then who will bleed?

.

has the sky turned grey?

a homeland quiet, in a despairing colour of smoke

slightly glorious, and sad

.

her soul, her body

your memories

tight and painful

you burst into the room

don’t fight with safety helmets

.

don’t pull people’s hair

drag or kick people in the face

.

kill me with a bullet

with the smell of petroleum fire

.

like a poem

kill with a sword

wrapped with the rain

.

like the cat cries at night

the petrol bombs 

in the name of despair…

right or wrong

long or short

bland or tasty

.

note it

if you know it

I have only one dream

.

the night before

a cloud of bats

flipped upside down

like a rocket

down the page

.

note

the exhausting fear day and night…

until you manage to escape

the monsters

.

until you feel that

light is a deather

that your lover’s heart may be lighter 

in the search for your body

I shook as you squeezed in 

the crippling pain in my gut and my heart’s like smoke

rising with the pain, because

you don’t love me, only lust for me…

I’ve stolen a smile from you 

remember?

.

you’ve stolen a slice of my body

the best part of me

you want the ports and sea

you’ve come from so far

you will reside in a glass jar

full of petrol and your body will disappear

.

in the flame

by life you swore you would save me

but I’ve made the mistake of believing in you

once again

.

roses, steep in blood

why would you yearn for its thorns?

.

why would you yearn for a non-existent

fairness that will never be?

.

evil has handcuffed the flowers

inside the infinite spin of time

.

you say you’ve suffered enough

in the full awareness of all 

around

.

nightfall

I will return to the shadow with a ghost

listened to a voice as though I was hypnotised

and mad

the maddening craziness

.

all I need was death

the death of the memories

which flew

.

without notice

the ghost opened the door and entered

it fell to the ground in agony

while I hovered

between the poem

and regret

.

you, the voice, the ghost

clouds, and then there was also me

sinking into darkness

and the poem was not equipped to describe

the ghost…

may I share this sky with you?

so the two of us may look up together

at a sea of stars

if we all look

we will see

instead of the sky

we could share a blanket in blue

fragile

hope?

.

and believe that we share the same sky

you and me?

me or you?

.

I will replace the sky

with my blanket

because 

it’s rather pretty

.

wouldn’t you like that?

a poem about a wild wolf

howling in the moonlight

the fresh scar

has thicken

.

full moon

the moon is full of moonlight

it has been healed

through the curtains of your bedroom flew into you

.

the moon, it’s looking at you

tonight

.

you like that right?

and would you like something like that?

.

why do you want your woman to fire her ammunition

to receive clemency?

what have she done to you

or is it because she knows how to defend 

herself from the Russian?

_____

bạn 

như phù du 

chết đuối 

trong ánh sáng

.

ukraine ơi, 

không ai có thể cho tôi một cái gì

trừ bạn… 

.

nếu bạn không chiến đấu bây giờ

còn ai chảy máu?

.

bầu trời có biến thành màu xám?

im lặng, màu khói tuyệt vọng của xứ sở 

hơi đẹp, và buồn 

.

linh hồn cô ấy, cơ thể cô ấy

bộ nhớ của bạn 

chật và đau 

… 

bạn xông vào phòng

đừng đánh bằng mũ bảo hiểm 

.

đừng túm tóc 

kéo lê hay đạp vào mặt

.

hãy giết tôi bằng một viên đạn 

có mùi dầu lửa 

.

như bài thơ 

giết người bằng một thanh kiếm 

bọc trong một cơn mưa  

.

như tiếng kêu lúc nửa đêm

những trái bom xăng mang tên 

tuyệt vọng… 

… 

đúng hay sai 

ngắn hoặc dài 

đậm hoặc nhạt

.

viết

nếu bạn biết

tôi chỉ có một giấc mơ 

.

đêm qua

có một bầy dơi

tất cả bọn chúng đều lộn ngược

như tên lửa trút 

xuống trang giấy 

.

viết 

ghê sợ và mệt mỏi đêm nay…

… 

cho đến khi bạn chạy trốn

khỏi lũ quỷ

.

cho đến khi bạn cảm thấy 

ánh sáng như một chiếc lông chim 

mà nàng thấy nhẹ và đi tìm

xác của bạn

… 

khi bạn nhét vào tôi bắt đầu run lên

dạ dày tôi đau đớn và trái tim như khói 

bốc cao lên và tôi cảm thấy đau, vì 

bạn không yêu tôi, bạn chỉ muốn tôi… 

tôi đã đánh cắp nụ cười của bạn

bạn nhớ không? 

.

bạn lấy một lát cắt ngang cơ thể tôi 

như một miếng ngon 

bạn muốn cảng và biển 

bạn đến vùng đất thật xa 

bạn sẽ nằm trong một bình thủy tinh

đầy xăng và thân xác bạn biến mất 

.

vào ngọn lửa 

… 

bạn đã thề với cuộc đời sẽ cứu tôi 

nhưng tôi đã sai lầm vì tin bạn 

thêm một lần nữa

.

hoa hồng, màu đỏ đẫm máu

tại sao bạn luôn mơ ước những cái gai?

.

tại sao bạn mơ về 

sự công bằng mà bạn biết là không bao giờ có?

.

cái ác đã còng tay cánh hoa 

trong vòng xoáy vĩnh cửu của thời gian

.

bạn nói điều này bởi vì bạn đã đau đớn 

trong sự tỉnh thức của 

mọi người

.

đêm nay 

tôi trở lại với bóng ma 

lắng nghe giọng nói như thôi miên 

và điên 

cuồng của nó

.

tất cả những gì tôi cần là cái chết 

của những kỷ niệm 

vỗ cánh

.

đột nhiên

một con ma mở cửa bước vào

nó rũ xuống đau đớn

và tôi 

treo lơ lửng 

trong không gian giữa bài thơ và sự hối hận

.

bạn, giọng nói, bóng ma 

đám mây, và cả tôi

đang chìm vào bóng tối 

bài thơ không biết cách diễn tả

con ma…

tôi có thể chia sẻ bầu trời này với bạn không?

để cả hai chúng ta cùng nhìn lên

một đại dương những ngôi sao

mọi người khi nhìn vào 

sẽ thấy 

thay vào bầu trời

chúng ta sẽ chia nhau một tấm chăn màu xanh 

mong manh 

hy vọng?

.

và nghĩ rằng chúng ta đã chia sẻ cả bầu trời này 

bạn và tôi? 

tôi hay bạn?

.

tôi sẽ thay thế bầu trời 

bằng tấm chăn tôi đang có

vì nó 

cũng khá đẹp

.

bạn không thích như vậy sao?

bài thơ con sói hoang

tru dưới ánh trăng

vết thương lên da non

đang đầy trở lại 

.

trăng tròn

mặt trăng đầy trăng 

nó đã được chữa lành

qua rèm phòng ngủ nó bay vào bạn

.

mặt trăng, nó đang nhìn bạn 

đêm nay

.

bạn không thích như vậy sao?

và sao bạn lại thích như vậy? 

.

tại sao bạn cứ muốn nàng buông súng 

để nhận khoan hồng?

nàng đã làm gì bạn 

hay chỉ vì nàng dám chống lại 

nước Nga?

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

11 replies on “Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 10/43 – you’re transient as though you’re drowning in light”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s