Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 21/43 – we hurt too easily

https://www.vogue.com/article/in-ukraine-a-wedding-in-a-war-zone

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

March 7th, 2022

we hurt too easily

we’re often

short tempered

.

we pick up those who fell

so they can move on

.

they are despicable

because we are polite

we give them our seat

thought so they could sit down

.

when a dictator is enthrone

the trauma

the days in despair

the dreams full of hope

to then shut our doors and cry in silence

.

we have no choice but to wear our mask

and smile

.

the scattered bits and pieces

thought to break us, thought to have turned us into slaves

thought we are devoid of our power

thought we are a kind of sacrifice

.

we are the epic poems

like a lion

we’re proud

we’re fierce

.

we are the past

we are the present

we are the future

.

we represent history

we must make the world see

we are a force to be reckoned with

.

we will be the storm

in a dying world

.

we should be proud

the nation is not just on our shoulders

we must lift our chin

hold our head high

.

sky’s the limit of our aspiration

as they try to suppress us, they throw rocks

now they fire rockets

.

we will build for ourselves

a tumulus of hope

a tombstone of our tears

.

we will surprise the world

the melting of blue granite

roar of a lion

we will destroy the chains of mediocrity 

we do not need the pity

we can not break our neck

we will shoot and burn 

the steel of the enemy

.

our date

with those prior to now

the emails and the threats

the fury and zealous hunger for fame

in the defeat of honour

.

we support the female poet

on March 8th, Women International Day

.

we apologise for your absence dear

I shouldn’t have left you to fend for yourself 

how could we love each other

when there’s nothing left of you?

.

the agony you must bear my dear, have left us breathless

you take your metal helmet off to adorn a garland of flowers

your uniform scented with the smell of gunpowder

.

we need to forgive ourselves

but we can not forgive those who had destroyed 

our wedding

.

we could each milligram of happiness when the nation is falling apart

sinking into tears

the souls

they will never be able to conquer

.

we are as soft as water

permeating each strip of land 

and yet they think we can just like that lose

our country

—–

chúng ta dễ bị tổn thương 

chúng ta thường 

bồng bột 

.

chúng ta nâng những người bị ngã

để cho họ đi qua 

.

sự tàn ác của họ

là hậu quả của việc chúng ta tử tế 

nhường họ cái ghế 

tưởng chỉ để ngồi 

.

khi bạo chúa lên ngôi 

những ký ức ám ảnh

những ngày vô vọng

những giấc mơ đầy hy vọng

rồi chúng ta đóng cửa ngồi khóc trong im lặng 

.

chúng ta đành đeo mặt nạ

cười

.

những mảnh vụn rải rác này

tưởng sẽ làm chúng ta bị vỡ ra, tưởng sẽ biến chúng ta thành nô lệ 

tưởng chúng ta không còn sức mạnh 

tưởng chúng ta hy sinh   

.

chúng ta là những nhà thơ vĩ đại 

giống như một con sư tử 

chúng ta kiêu hãnh 

chúng ta hung dữ 

.

chúng ta quá khứ

chúng ta hiện tại 

chúng ta tương lai 

.

chúng ta là đại diện cho lịch sử 

chúng ta làm cả thế giới 

phải kinh ngạc 

.

chúng ta làm cơn bão

trong một thế giới tan vỡ 

.

chúng ta tự hào 

sông núi không ở trên vai

chúng ta ngẩng cao 

đầu 

.

tham vọng của chúng ta vươn tới bầu trời

mà họ ném đá vào chúng ta 

thậm chí bây giờ bắn luôn tên lửa 

.

chúng ta xây dựng cho mình

một ngôi mộ của niềm tin 

tấm bia bằng nước mắt

.

chúng ta làm cho thế giới kinh ngạc

đá xanh phải tan chảy

tiếng gầm như sư tử

chúng ta phá vỡ xiềng xích của sự tầm thường

chúng ta không cần sự thương hại

.

cổ chúng ta không thể gãy

chúng ta bắn cháy 

sắt thép của kẻ thù 

.

cuộc gặp gỡ của chúng ta 

với những kẻ trước đây

đã gửi email đã từng hăm dọa 

đã từng nổi đóa đã từng háo danh 

đã tanh bành danh dự 

.

chúng ta ủng hộ những nhà thơ nữ 

ngày tám tháng ba 

.

chúng ta sẽ xin lỗi vì sự vắng mặt của

em, lẽ ra anh không nên để em một mình đối mặt với sóng gió

làm thế nào chúng ta có thể yêu nhau 

khi em tan vỡ?

.

nỗi đau mà em đang chịu sẽ khiến chúng ta nghẹt thở

em gỡ mũ sắt để đội hoa 

bộ quân phục còn mùi thuốc súng 

.

cần tha thứ cho bản thân

nhưng chúng ta không thể học cách yêu thương những người đã tàn phá đám cưới của chúng ta

.

chúng ta đo đếm từng mi-li-gam hạnh phúc khi đất nước đổ vỡ

chìm đắm trong những giọt nước mắt này

những mảnh linh hồn 

họ sẽ không bao giờ lấy được

.

chúng ta mềm như nước

thấm từng dải đất 

mà họ nghĩ chúng ta sẽ đánh mất 

quê hương

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s