Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 26/43 – it’s not an ode, Ukraine is the literature of dreams, bitter and silent…

https://www.forbes.com/sites/katyasoldak/2022/03/02/wednesday-march-2-russias-war-on-ukraine-news-and-information-from-ukraine/?sh=229e537a34f5

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

March 11th, 2022

it’s not an ode, Ukraine is the literature of dreams, bitter and silent…

.

a nation surrounded

the lockdown of ocean and sea

like a thick fog the tears in our eyes for Crimea 

darkness was surrounded

.

greedy spectres came looming from the sea 

merging through the haze of a thick fog

a game the kings played in their lounge room

.

the psychic remained silent

like ancient shamans

danced they did not dared in the fog 

or they’ll never be able to go home

.

in a faraway land covered in snow the bells rang

prayed for those who had just left this world

prayed also for the Russian combatants

.

overnight

our heart tried to hold on

submerged under silence

the air was like an exhausted compressor 

sucked out all the oxygen from our lungs

.

the moments the politicians with their empty promises 

pretended they were moved

silent negotiations with a lustful sky

how could we forget?

.

Paris 1972

we perished like fireflies in the night

did anyone give a damn?

.

we’ve died at sea

died from hunger

died from oppression

.

the premeditated deaths

the poetic deaths

the deaths in songs

on the corpses

of the people

.

then came the bloated bodies steeped in the salty water

the red blooded yellowed skinned citizen of Vietnam

crossing the border via the seas

not in the thousands but in the millions

the mind boggling million and millions of souls

.

our dreams

a day woven in fresh rays of sunshine

on leaves, when will we silently come home

when, within the shades of the canopies

the greedy green eyed monster

there in the truth drools 

a long sadness

within an unsustainable breath

the stench of blood

.

now we have to wait and see 

what will happen to the homes falling apart, piece by piece 

to then with us fall

fall apart beneath the waves

strewn with corpses

.

the corpses of our brothers

our flesh and blood

they’ve chased away

they were there on the beach, in the water

and here we stand, pretending as though

it has all been forgotten, no one was there to save us…

—–

không phải bài thơ, ukraine là văn xuôi của giấc mơ, đắng cay và im lặng…

.

đất nước bị bao vây 

phong tỏa biển và đại dương 

cờ-rưm nước mắt chúng ta như sương

mù, vây quanh bóng tối 

.

lờ mờ hiện ra 

những bóng ma tham lam

trên biển, trò chơi của các ông vua trong phòng khách

.

các nhà ngoại cảm im miệng

như pháp sư cổ đại, không còn dám nhảy múa

trong sương mù

vì sẽ thiên thu tại ngoại 

.

chuông reo vang vùng tuyết trắng xa xôi

cầu nguyện cho những người vừa lìa trần thế 

cầu nguyện cho cả những người lính Nga 

.

đêm qua

trái tim chúng ta bị đong đưa

chôn vùi trong im lặng

không khí như một máy nén mệt mỏi

hút hết ô-xy trong phổi chúng ta

.

cái khoảnh khắc những chính trị gia giả vờ

cảm động, lời hứa trắng trợn ngày mai

đàm phán thì thầm với bầu trời đầy dục vọng

sao chúng ta đã quên?

.

paris 1972 

chính chúng ta từng chết như đom đóm trong đêm

không ai cứu?

.

chúng ta từng chết chìm trong biển

chết đói chết khát

chết ngạt

.

những cái chết không tình cờ

chết như thơ 

chết rồi vẫn còn người ngồi hát 

trên những xác 

người 

.

rồi tiếp đến là những xác người ngâm nước muối lõng bõng

người việt máu đỏ da vàng

vượt biên chìm xuống biển 

không phải hàng ngàn mà là cả triệu

người phát điên 

.

những giấc mơ của chúng ta 

một ngày như ánh nắng mới thêu

trên lá, khi nào chúng ta thì thầm trở lại

khi nào, trong bóng râm của những bóng cây

nơi con quái vật mắt màu xanh lá cây tham lam và ghen tị 

nơi sự thật chảy nước miếng một nỗi buồn kéo dài

trong hơi thở mỏng manh

vẫn tanh

mùi máu

.

bây giờ chúng ta đang tìm xem các ngôi nhà 

đang rơi từng mảnh vỡ, sau đó

chúng ta sụp đổ dưới những con sóng 

vẫn còn những đống 

xác người 

.

có cả anh trai của chúng ta

máu thịt của chúng ta 

mà chính người ta đã từng hò la truy đuổi

họ, đến tận biển khơi xa 

mà chúng ta giả vờ 

quên, không ai chịu cứu…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

4 replies on “Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 26/43 – it’s not an ode, Ukraine is the literature of dreams, bitter and silent…”

Haunting images of the current tragic situation in Ukraine.

And haunting images of the tragedy of the Vietnamese Boat People in the 1970s.

I remember watching those tragic images on television very well at the time.

A girl who was one of those Boat People became one of my best friends at University back in the early 1980s.

Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s