Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 34/43 – Russia, our neighbour, we have the same voice

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

March 16th, 2022


our neighbour, we have the same voice

our companions

we sing together 

out there in the morning meadows


thee riding on horseback on an open road

the mystic in a gentleman’s finger 

the sustainable existence of the soul



thee embodying the waves of livelihood once

an inspiration for freedom


It was a long time ago, right?

we remember still

the songs resounding


we danced

and though we will be forever happy in October

March April

till the moment we collapse with hunger

not another step


we don’t seem to remember the times we cry

when the song was as loud as an earthquake


goodbye, the word Pie

the good kings downing vodka like water

proficient in the supplies of flour and barley


we thought we were going to die

the modern soldiers

the proud march

a reserve of pride

ready to protect the world


we’re on the ground shooting at the fog, sleep as we would in folklore


– Who are you?


we’ve tried to find the key to

hundred and thousands of apologue

of heroes

adorning medals to the day we die


we like smoke and lightning

exploding fireworks high in the sky by the wind

we acknowledged our life

in the cockpit of a gunship firing behind the cover of the clouds


then comes the cars made in china

the china wave

we head for the highway

looking for adventure


what will be will be

like a child of history

we were born

we were born to be wild


we climb so high

and we never want to die


we’re always running

fate is the dawn of one sun

in the East



we were born with a gun in our hand

on our backs more guns

we’re always last

we don’t want to admit to such a fact

to the moment we’re dead and buried


the shouting destroyed the silence

awakening death

we sleep not through the night, we’re up to en-act our vengeance

we’re furious

before we turn back towards the light


to then watch our friends and family run away

barking mad at the moon


years after years we live anxiously

buried beneath an unnamed grave

when will we live again


all history are the same, just some name changed

as though we’re going any where far

we hated that cold face

he was a cowboy

riding on a steel stallion


his sweat splattered all over the sidewalks

in a dream where the Americans ran and hid

he rode his stallion through all the glory

within the suicide drones

dropped from remotely controlled planes on the highway

like Highway 9 towards Tuy Hòa 

left behind a city shredded in threads

a trap

let alone those battered



we all want to fly like eagles

heading for the sea


fly like an eagle

till we’re free


oh dear God, the revolutions

self-defence and liberation

nothing but a fluke

over the fence into a net


watch the fire passing overhead

our streets today

burning like a carpet of red burning coal

with a mad cow lost in the street


out there, in the meadows

they’re fighting for their meal

we did not just once fought

to prove we were right

we don’t need forgiveness


we’re looking for our true self

you believed you could converse with paradise

when it came from hell?


the horizons blue with sadness

you thought you could speak of a meadow

from a block of cold black iron?


Did it occur to you that you could speak up?


did they ask you to swap your heroes for ghosts?

corpses in hot ash

the innocent lively waves

we have no reasons to be excited

since even the radio announcements will never lie


we think life is a joke

we should stop

before it’s really too late


but he knew

we would continue to fight in the streets

with our kids


the hypocrites that we worship

shall be no more

they only know how push us 

as they sit and criticise our every move

debating on whether it should be a long or short gun

like a song


we must take our hats off to the new constitution

bow down to a new revolution

smile widely at the new change

when the blood has enough time to dry


we must not give up writing poetry

as though it was yesterday 

we’re on our knees praying 

we’ve not been bamboozled once again


we promised ourselves at the gate of hell

– keep walking, my son

that we will get our peace

when your tired and feeling low son

mother will not cry either

he did fly high more than once

but this time he out reached the sky


we still had to walk through what’s ahead of us

as briskly as though could we could fly

if you’ve decided to leave your country behind like a sinking ship


a place where he could only dream off

where his soul could be free

a silvery stage and golden curtains

rainbows all around the sun

and all the stars are dead


– green grass and endlessly rising tides

the rock hard endurance of a triumphant spirit

the kings and queens curtsy and bowing, playing with you

amidst the melody and music

the enchantment


the door open, and the wind was there

the candles flames went out, distinguished

the curtains flying, then he was just there

– don’t be afraid

what has happened to you until now

you’ve flown you’ve disappeared

there are no harvesters in the meadows

only tanks


we’re leaving this world

Will anything ever be the same again?


it will the last count back

his last breath

to all of us discerning

the beckoning of the bell of life

we must stand up

in commemoration and praise

but will this be the last time?


nước Nga 

người hàng xóm vẫn cùng giọng nói với chúng ta 

một người bạn đồng hành 

hát những bài hát dịu dàng 

trên cánh đồng những buổi sáng


người cưỡi ngựa đi trên con đường rộng mở

phép thuật trong ngón tay của anh ta

cho linh hồn luôn tồn tại


nước Nga 

người đã từng là làn sóng réo rắt sự sống

cảm hứng cho tự do 


nó đã lâu lắm rồi, phải không?

chúng ta vẫn có thể nhớ 

những bài hát từng vang lên như thế nào 


chúng ta nhảy múa

và ngỡ như mình sẽ hạnh phúc trong những tháng mười 

tháng ba tháng tư 

cho đến khi chúng ta đói bụng ngã quỵ 

không thể bước thêm một bước nào nữa


chúng ta không thể nhớ mình đã khóc

khi bài hát ồn như động đất


tạm biệt, những Pie

những ông hoàng tốt bụng uống vodka như uống nước 

chuyên viện trợ bột mì và bo-bo 


chúng ta từng ngỡ là mình sẽ chết

những chiến binh thời hiện đại

những sải bước tự hào 

làm quân dự bị của sự kiêu ngạo 

để bảo vệ thế giới 


chúng ta nắm bắt cả sương mù, ngủ như huyền thoại


– bạn là ai? 


chúng ta đã cố gắng tìm ra chìa khóa của

một trăm triệu truyện ngụ ngôn

về những anh hùng 

đeo huân chương cho đến ngày chúng ta chết 


chúng ta thích khói và sấm sét

những nòng pháo giương cao với gió 

chúng ta biết cuộc đời mình 

trong những chiếc máy bay núp trong mây nhả đạn 


cho đến khi chúng ta bắt đầu có xe máy trung quốc 

wave tàu 

chúng ta chạy ra đường cao tốc

tìm kiếm cuộc phiêu lưu 


điều gì đến sẽ đến 

như một đứa trẻ của lịch sử 

chúng ta được sinh ra, được

sinh ra để làm hoang dã


chúng ta leo cao đến mức

không bao giờ chúng ta muốn chết


chúng ta luôn luôn trên đường chạy

số phận là một mặt trời mọc 

phương đông hồng 


ồ, ồ 

chúng ta được sinh ra với khẩu súng trong tay

đằng sau lưng chúng ta cũng là khẩu súng

chúng ta đứng vị thứ cuối cùng 

chúng ta không thèm phủ nhận vị trí của mình 

cho đến ngày chúng ta chết 


tiếng la hét phá tan sự im lặng

đánh thức từ cõi chết 

trong đêm chúng ta không ngủ, chúng ta phải thức để báo thù 

chúng ta đang sôi sục

cho đến khi chúng ta quay trở lại ánh sáng 


sau đó, chúng ta nhìn anh em của chúng ta bỏ chạy 

sủa vào mặt trăng


nhiều năm chúng ta trải qua trong dằn vặt

chôn trong một ngôi mộ không tên

đến bao giờ chúng ta sống lại


tất cả lịch sử đều giống nhau, chỉ có tên gọi sẽ thay đổi

có vẻ như chúng ta đang đi xa

chúng ta từng căm ghét một gương mặt lạnh lùng

anh ấy là một cao bồi

cưỡi trên một con ngựa thép


anh ấy đổ mồ hôi trên những con đường

của giấc mơ Mỹ chạy trốn

anh í cưỡi ngựa qua những vinh quang

trong những cỗ máy tự sát

được bung ra từ những chiếc máy bay không người lái trên quốc lộ 

ví như quốc lộ 9 chạy về tuy hòa 

bỏ lại một thị trấn bị xé nát sau lưng 

đó là một cái bẫy 

chi những loạt đại bác 

nát nhừ 


chúng ta muốn bay như một con đại bàng

đến biển


bay như một con đại bàng

cho đến khi được tự do 


ôi Chúa ơi, những cuộc cách mạng

tự vệ và giải phóng 

nó chỉ là một cú sút xa

cong qua hàng rào vào lưới 


hãy xem ngọn lửa đang quét qua

đường phố của chúng ta ngày hôm nay

nó cháy như một tấm thảm bằng than đỏ

và một con bò điên loạn lạc đường


ngoài kia, trên những cánh đồng

người ta đang chiến đấu vì bữa ăn của mình

chúng ta đã từng chiến đấu

chỉ để chứng minh mình đúng

chúng ta không cần được tha thứ


chúng ta tìm kiếm sự trung thực của mình

bạn nghĩ bạn có thể nói chuyện với thiên đường 

khi nó đến từ địa ngục?


những bầu trời xanh từ nỗi đau

bạn nghĩ bạn có thể nói về một cánh đồng 

từ một khối sắt thép màu xám đen và lạnh? 


bạn có nghĩ rằng bạn có thể nói?


họ có bắt bạn đổi anh hùng của mình để lấy bóng ma không?

xác người tro nóng 

những làn sóng vô hình réo rắt 

chúng ta không có lý do gì để phấn khích

kể cả đài phát thanh cũng đang nói láo 


chúng ta cảm thấy cuộc sống chỉ là một trò đùa

chúng ta hãy ngừng 

vì bây giờ đã quá muộn 


nhưng anh í biết

rằng chúng ta sẽ chiến đấu trên đường phố

với lũ trẻ của chúng ta 


những kẻ đạo đức mà chúng ta tôn thờ 

sẽ không còn nữa 

bọn họ chỉ biết thúc giục chúng ta xông ra 

còn họ ngồi phán xét tất cả sai lầm

còn quyết định cả khẩu súng ngắn hay dài 

như là một bài hát 


chúng ta phải ngả mũ trước hiến pháp mới

cúi đầu trước cuộc cách mạng mới

mỉm cười toe toét trước sự đổi mới 

khi máu vừa kịp khô 


chúng ta lại phải tiếp tục làm thơ 

giống như vừa mới ngày hôm qua chúng ta 

quỳ xuống và cầu nguyện

rằng chúng ta không bị lừa lần nữa


chúng ta tự hứa trước cổng địa ngục

– tiếp tục đi, con trai của mẹ

rằng chúng ta sẽ có hòa bình 

khi con ngả đầu mệt mỏi 

mẹ cũng đừng khóc nữa 

anh ấy đã bay cao 

nhưng lần này anh ấy đã bay quá cao


còn một nơi phía trước và chúng ta sẽ đi

nhanh như thể đôi chân của chúng ta có thể bay

nếu bạn định bỏ lại đất nước như một con tàu bị chìm 


một nơi mà anh ấy chỉ mơ ước

nơi tâm hồn anh ấy tự do

những sân khấu màu bạc, những màn kéo màu vàng

cầu vồng mọc xung quanh mặt trời

tất cả những ngôi sao đã chết


– cỏ xanh và thủy triều lên mãi mãi

lâu đài của linh hồn bằng đá và vinh quang

những vị vua và nữ hoàng cúi đầu và chơi đùa với bạn

giữa âm nhạc và giai điệu

mê hoặc bạn ở đây 


cửa mở, và gió xuất hiện

những ngọn nến đã thổi và biến mất 

những tấm màn tung bay và sau đó anh í xuất hiện

– đừng sợ

tất cả thời gian của bạn đã đến đây 

đã bay đã biến mất

cánh đồng không còn máy gặt 

chỉ toàn xe tăng 


chúng ta đang rời khỏi mặt đất

liệu mọi thứ có bao giờ trở lại như cũ không? 


đó là lần đếm ngược cuối cùng

là hơi thở cuối cùng của anh ấy

tất cả chúng ta đều nghe thấy 

tiếng gọi của một hồi chuông cuộc đời

chúng ta cần phải đứng dậy 

mặc niệm và tụng ca 

nhưng lần này liệu có là lần cuối?

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

7 replies on “Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 34/43 – Russia, our neighbour, we have the same voice”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in: Logo

You are commenting using your account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s