Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 35/43 – your sadness woke you up at 2 in the morning

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

March 17th, 2022

your sadness woke you up at 2 in the morning

then 4 in the afternoon

and 5 thirty in the evening

and 6 forty five

in the morning

.

after the alarm 

the bombs were dropped on exhausted people trying to escape

children learning how to speak

vi-va-u-k-r-aine

.

while Russian bears

applied their lipsticks and anti-wrinkle eye creams

.

my sadness concealed for no reason

a joke

a smile, a cry

my sadness is fearful of my happiness

no longer sad

.

it stopped in front of me

only for a quick hello

oh my dear sadness

it’s not there to 

pull me back into darkness

or push me into the light

as though nothing is going on

.

when people ask “how are you?” I would reply “I’m good” or “I’ve written some good verse”

no one has seen yet

my sadness

the world is always breaking in half

the mortal sins and retribution

that I’ve mentioned

in my notes on how to write poetry

.

I’ve noted their advice

my sadness exposed as sadness

it collapsed not in the corridors

or sleeps till noon

waiting for an invitation to go out for a drink

no

no

no

.

my sadness appears only in the verses I’ve written

via the rivers of tears as the door

closes

.

my sadness hovered in the shower longer than usual

not because I’m a grub, I don’t like baths

more because it’s on a short fuse through all the tears

the risky flights across the no flight zone

airspace = dead space

the bombs and the corpses of the people

and the bodies of the soldiers 

who were only following orders

.

my sadness is unlike any other sadness

it does not walk like sadness

it does not talk like sadness

but don’t be tricked into thinking it’s not sadness

it’s a sadness born from the very beginning of time

.

no

you won’t be able to see my sadness

it’s not like someone on crutches because they’ve fractured their leg

lining up for a loaf of bread

.

you’re unaware of its disabilities

and increasing decline

lining up for soup

.

my sadness is like cancer

the only way you can see it is to strip me naked

the poke and prod at the tumours

under my skin

to realise I’ve inhaled an entire horizon like smoke

my lungs, and heart fully blocked

there’s only one drop of blood left running through my veins

like an arrow

pinned on my chest

.

until I’m as light as a feather in the wind

.

perhaps that’s me

perhaps that’s you, my love

the person who had cast my happiness aside, thrown it out the door

promises forgotten

Ukraine at

the precipice of darkness

.

happiness turns up as the door

was firmly shut

happiness had no hands to open the door

.

we drank a cup of coffee

so happiness could seep through the door

revealed the escape route for sadness

but sadness

slips away with ease

because it’s very loose

.

sadness is blood

sadness seeping into rivers

sadness is the rain

into the afternoon pours

the kind of sadness

that’s rolled out along

a long stretch of a deserted road

bordered with trees

people running stumbled upon the line of gun fire

those who had escaped with sadness

looked up at the sky

and saw nothing

except for planes and clouds raining rockets

.

no land

no sky

no red

no yellow

no factions

shouting or screaming

.

an abyssal sadness

hollow sadness

flat sadness

stagnant sadness

a stuck in your throat kind of sadness

like the verses of my poetry…

—–

nỗi buồn của bạn thức dậy lúc 2 giờ sáng

sau đó là lúc 4 giờ chiều

và 5 giờ 30 phút đêm

và 6 giờ 45

phút sáng 

.

sau khi chuông báo động reo lên

bom thả vào những người dân tản cư mệt mỏi 

những đứa trẻ tập nói 

vi-va-u-cờ-rai-na 

.

và những con gấu nga 

thoa son đánh kem che nếp nhăn đuôi mắt 

.

nỗi buồn của tôi ẩn đằng sau vô cớ 

một câu nói đùa

một nụ cười, một tiếng khóc

nỗi buồn của tôi sợ tôi hạnh phúc

sẽ không còn buồn 

.

nó ngừng lại trước mặt tôi 

nhưng chỉ chơi một câu chào rất vội

ôi nỗi buồn của tôi 

nó không thể hiện qua cách

kéo tôi trở lại bóng tối 

hay xô tôi ánh sáng 

rồi ra vẻ như không có chuyện gì

.

khi mọi người hỏi “bạn có khỏe không?” tôi trả lời “tôi khỏe” hay “tôi làm thơ rất hay” 

mọi người không nhìn thấy 

nỗi buồn của tôi 

thế giới cứ vỡ đôi 

tội ác và trừng phạt 

trong những câu chuyện tôi kể

trong vở học làm thơ của tôi

.

tôi chép những lời khuyên của họ 

nỗi buồn của tôi không lộ ra như nỗi buồn 

nó không gục đầu trên hành lang

hay ngủ vùi đến 12 giờ

và chờ người rủ nhậu 

.

không

không 

không 

.

nỗi buồn của tôi chỉ thể hiện qua bài thơ tôi viết

qua dòng nước mắt khi cánh cửa

đóng lại 

.

nỗi buồn của tôi đọng lại dưới vòi sen lâu hơn bình thường

không phải do tôi ở dơ hay lười tắm 

vì nó dễ nổi nóng và khóc quá nhiều

vùng cấm bay cứ liều bay 

không phận = tử phận 

những quả bom và xác của người dân 

cả xác những người lính chỉ biết tuân 

theo lệnh 

.

nỗi buồn của tôi không giống như nỗi buồn

không biết bước đi như nỗi buồn

không biết nói chuyện như nỗi buồn

nhưng đừng tưởng nó không phải là nỗi buồn

nó là nỗi buồn muôn thuở 

.

không

bạn không thể nhìn thấy nỗi buồn của tôi

nó không phải như một người bị gãy chân và chống nạng

xếp hàng nhận bánh mì 

.

bạn cũng không biết rằng

nó tàn tật và đang suy sụp 

xếp hàng nhận súp 

.

nỗi buồn của tôi giống như căn bệnh ung thư

bạn không biết cho đến khi bạn lột trần tôi 

nắn bóp khối u 

phía dưới thịt da tôi

để thấy rằng tôi đã thở một bầu trời như khói

đã nghẹt hai phổi, và trái tim 

còn mỗi giọt máu chảy trong huyết quản 

như một mũi tên 

ghim trên ngực 

.

cho đến khi tôi nhẹ như một chiếc lông bay trong gió

.

có thể đó là tôi 

có thể đó là em 

người đã gạt hạnh phúc của tôi ra khỏi cửa

đã hứa đã quên 

u-cờ-rai-na bên 

bờ bóng tối 

.

hạnh phúc đến khi cánh cửa

đóng chặt 

hạnh phúc không có tay để mở 

.

chúng ta uống một tách cà phê

để hạnh phúc tràn qua cửa

chỉ ra lối thoát cho nỗi buồn

nhưng mà nỗi buồn 

dễ dàng tuột mất 

vì nó là chất lỏng

.

nỗi buồn là máu 

buồn chảy thành dòng

buồn là mưa

đổ vào buổi chiều

buồn bã đó 

buồn trải dài

một khúc đường vắng

biên giới những bóng cây

những người chạy và vấp vào tràng đạn 

người thoát cùng với buồn 

nhìn lên trời 

chẳng thấy gì

ngoài máy bay và mây mưa tên lửa 

.

không mặt đất 

không bầu trời 

không đỏ 

không vàng 

không chia phe 

reo vang hay chửi rủa

.

buồn vực thẳm

buồn trống rỗng

buồn phẳng lặng

buồn tù đọng

buồn không nuốt trôi

như những bài thơ của tôi…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

10 replies on “Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 35/43 – your sadness woke you up at 2 in the morning”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s