Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 40/43 – beyond the dream

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

March 20th, 2022

beyond the dream

in impending peace
the cruise missiles were no longer
pounding into each other like pounding rice
.
he came home to a house with a bell on the door
his fingers barely touched the bell
and the door opened
.
he walked into his bedroom
with a bag his wife used to take shopping
he’s awake
sitting there watching himself sleep
between two flags
red yellow in a dream
.
he does not understand why these colours hate each other for so long
hurting each other like that?
so many homes have burned
so many have ran
due to the frivolity of these two colours
.
he knocked on all the doors in the house
but in truth not once did he knocked
in his bedroom
everyone was awake
they were shouting
but no sound came from them
it was more silent than silence
.
bitterly they hugged him
their hands couldn’t touch him
no one could find their voice
he walked passed them, they walked passed him
like them he still had his shadow
they asked him what he did
with his evening?
because now they’ve taken up the title of “sacrifice”
the medals pierced layers of material
pinned to their breast
making them bleed even after they’re dead
.
they laughed: your turn will come soon enough to “die”
we’re just a “sacrifice”…
.
the doctor can remove old age and high blood pressure
like removing the bullet and fear from his heart?
.
he’s still afraid like he did once upon a time that his teacher will be sad
staying up all night to prepare for class work…
.
what he wanted to say was:
I’m awake only to check if everyone is okay
.
they said
he said
but remember there was never a sound of anyone talking
the doorbell never rang
no one could possibly visit the tiny bed
in his bedroom
they were all dead
.
his new neighbours
whispered amongst themselves:
– it’s nothing but an illusion
.
his wife’s shopping bag was still there, full of groceries
it’s not battered with bullet holes
.
the soldiers still carry their backpacks
like the ones he takes with him to school
now something his kids used for school
.
his books have turned yellow
they’ve been replaced with new books
without blood stains
.
the number of people who had come to offer condolences
to his wife have not stop
.
like long ago
his mother never stopped worrying about him after school hours
.
they don’t understand
how could anyone die because of their neighbour’s
big head
naive still, big dick but still greedy
.
the dead are walking in the moonlight
they’re awake watching him sleep
dreaming about how they would all go home
to sit and watch their wives for one night…
—–

một mai qua cơn mơ

mai này hòa bình
không còn tên lửa hành trình
giã vào nhau như giã gạo
.
anh trở về ngôi nhà có gắn chuông ngoài cửa
ngón tay anh gần như không thể chạm vào chuông
vì cánh cửa đã tự mở
.
anh đi vào phòng ngủ
với cái túi xách vợ anh thường đi chợ
anh thức
trong lúc ngồi nhìn mình ngủ
giữa hai lá cờ
vàng đỏ trong mơ
.
anh cũng không biết sao hai màu này thù nhau lâu
và đau như vậy?
bao nhiêu ngôi nhà đã cháy
bao nhiêu người đã chạy
chỉ vì hai cái màu này tung bay
.
anh gõ cửa tất cả các căn phòng
nhưng thật ra anh không hề gõ
trong phòng ngủ
tất cả họ đều đã thức dậy khi anh trở lại
họ kêu la
nhưng tiếng kêu la của họ không có âm thanh
nó câm lặng còn hơn sự im lặng
.
họ cay đắng ôm lấy anh
tay họ không chạm vào anh
không ai có thể tìm thấy tiếng nói
anh đi ngang họ, họ ngang qua anh
anh và họ vẫn còn bóng tối
họ hỏi anh đã làm gì với bữa tối
của mình?
vì bây giờ họ đã mang danh hiệu “hy sinh”
những huân chương xuyên qua lớp vải
ghim vào bầu ngực
làm họ vẫn còn chảy máu sau khi chết
.
họ cười: chỉ có mày sau này mới “chết”
bọn tao thì “hy sinh”…
.
các bác sĩ có thể lấy ra căn bệnh tuổi già cao huyết áp
như lấy viên đạn và nỗi sợ hãi ra khỏi trái tim anh?
.
anh vẫn còn sợ như ngày xưa anh sợ cô giáo buồn
thức suốt đêm làm bài tập…
.
anh cũng chỉ muốn nói:
tôi thức để biết các bạn vẫn bình an
.
họ nói
anh nói
nhưng không bao giờ có tiếng nói
chuông cửa không bao giờ còn vang lên
không ai có thể ghé thăm cái giường nhỏ bé của anh
trong phòng ngủ
tất cả họ đều đã chết
.
những người hàng xóm mới của anh
thì thầm:
– đó chỉ là một ảo tưởng
.
chiếc túi xách của vợ anh vẫn còn đây, chứa đầy thức ăn
nó không thủng lỗ chỗ những vết đạn
.
những người lính vẫn mang chiếc ba lô
như chiếc cặp ngày xưa anh mang đi học
giờ các con anh đang mang đến trường
.
những quyển vở của anh ố màu
chúng đã cất và và thay vào những quyển vở mới
không dính máu
.
những người đến để nói lời chia buồn
chưa bao giờ nguôi với vợ của anh
.
như ngày xưa
chưa bao giờ mẹ hết lo về anh sau giờ tan học
.
họ chưa hiểu
làm thế nào một người có thể chết vì những người hàng xóm
to đầu
còn dại, lớn dái còn tham
.
những người chết đang đi bộ dưới ánh trăng
họ thức nhìn anh đang ngủ
mơ tất cả cùng về
ngồi nhìn vợ một đêm…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

5 replies on “Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 40/43 – beyond the dream”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s