Categories
ART POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 43/43 – your seemingly shallow beauty has shaken the world, ceasing fury in its track

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

March 23rd, 2022

your seemingly shallow beauty

has shaken the world

ceasing fury in its tracks

.
people have witnessed those who were thought to have been faithful
fall at the foot of heaven
.
not drifting clouds
you needed to be something more substantial
to be on the back of those who were cursed
greed gave up
.
they don’t have enough strength to endure
the salt of the forest
look again and it’s already a salt merchant
rather sophisticated and grand
sent with the shackles of an embargo
.
in such deceptively alluring eyes
on the face of a charitable lover
gosh their laughter, sad pitiful souls hence so many
took up the role of repentance all in the name of humanity
.
all you need to do was to reflect on
the pointless sweetness of an empty joy
but now as they talk about you
it’s all in the name of arrogance
.
though you were as romantic
as a delicate bird flying along the shoreline of a lake
now with added courage
how could a rocket subdue you
.
your insincere humility has now resulted in blame
without notice they’ve forced the burden of a shallow nation
upon you
then they barter for the innocence of children
one classroom after the other born into obsession
.
Russia
pure pain within all that has taken place
they’ve confiscated all the wheat you so may starve
still you bite your lip
when you mention
the temptation of the re-education camps
they want you to have faith
you live right next to a small statue on top of a pedestal
.
sadly
you’re too weak to take anything further
.
you put up with it
hoping something might be hidden
beneath the shards of glass
you helped people bury in the ground what needs to be out of sight
.
you’re more than aware that
righteousness is the pretty aspect of deception
the ceremonies lie beneath your feet
you stumbled upon pieces of broken glass
and collapsed in excruciating pain like a dead rotting corpse
.
I heard their alarm
they thought there’s no way you’re alive
your resurrection is impossible
.
they’re aiming their barrel at the dawn while you’re aiming for their tanks
and yearning curled up between the fragility of the past and the future
just enough that you would fall apart
.
the emptiness they’ve deliberately created
then they’re in an uproar: the emptiness
that in the end even you were not spared
.
they complete with each other for the regret
but you know it won’t
take away your hopelessness
.
you accept that there’s no other way
you accept war
.
living means something is dead
before you’re dead
as though you’ve created a beat
they can’t seem to grasp
.
you cry because you can’t turn back time
something we often want
to never reconcile
.
because of the irrational nature of the greed they aspired to
only discern
numbness
hold on
understand
forget
destroy
take
burn
.
you’re like a wilted flower squashed between
two yellowing pages of an old book
.
you have never wanted an alternate fate for a flower
they fill your withered desiccated veins
with green
.
you have no right to question its existence
or why it has been plucked from the ground
why it has to change, turn into something else
when all it needs to be is a flower?
.
they want you to be void of meaning
only then will you desire existence
like the memories history hid
between the past and the future
.
until withered are all the flowers in the meadow
then there will be no need for us to shout
out, anyone’s name…
—–
The alarm was
The alarm was tampered
The alarm was tampered hence there was no alarm
.
Hence the fire alarm was
The fire alarm was burning
The fire alarm was burning hence there was no alarm of a fire
.
The tank suddenly just burst into flames
—–

vẻ đẹp tưởng như trống rỗng của bạn

đã làm rung chuyển thế giới

làm chùn bước cả những cơn thịnh nộ

.
có người thấy những kẻ tưởng như ngoan đạo
đã gục ngã trước thiên đàng
.
không phải mây bay
bạn đang phải làm một sức nặng
đè lên lưng những kẻ bị nguyền rủa
lòng tham đã chịu thua
.
bọn họ không còn đủ sức chịu đựng
hóa ra muối của rừng
khi nhìn lại đã hóa thành người bán muối
vẻ sang trọng đĩnh đạc
đã gửi trong cấm vận gông cùm
.
trong đôi mắt ra vẻ đa tình
trên khuôn mặt người yêu lại chuyên đi bố thí
ôi tiếng cười của họ, tâm hồn đau khổ tội nghiệp của họ
làm bao nhiêu người vào vai nhân văn sám hối
.
bạn chỉ phản chiếu sự ngọt ngào
vô lý của niềm vui trống rỗng
nhưng bây giờ mọi người nhân danh sự cao ngạo
để nói về bạn
.
dù bạn từng lãng mạn
như con chim mỏng manh bay quanh bờ hồ
bây giờ bạn có thêm sự dũng cảm
tên lửa có khuất phục được bạn không
.
bạn khiêm tốn giả vờ để bây giờ người ta đổ lỗi
tự dưng người ta bắt bạn phải gánh một gánh nặng
của một quốc gia trống rỗng
sau đó người ta mua bán sự ngây thơ
cho lớp lớp trẻ con sinh ra và mê đắm
.
nước nga
nỗi đau tinh tế ẩn chứa bên trong câu chuyện
họ thu hết lúa mì cho bạn chết đói
bạn vẫn cắn môi
khi phải kể
sự cám dỗ của trại cải tạo
họ muốn bạn có niềm tin
bạn sống kề bên một bức tượng nhỏ đặt trên đỉnh một cái bệ
.
than ôi
sức mạnh của bạn quá yếu ớt để bạn mang mọi thứ đi xa hơn
.
bạn cam chịu
với hy vọng một điều gì đó ẩn giấu
bên dưới những mảnh thủy tinh
bạn giúp người ta chôn xuống đất những gì cần khuất mắt
.
bạn biết thừa đạo đức
là vẻ đẹp của sự dối trá
các nghi lễ nằm dưới chân bạn
bạn dẫm lên mảnh thủy tinh vỡ
và đau đớn sụp đổ xuống sàn nhà như một cái xác thối rữa
.
tôi nghe còi báo động của họ
họ ngỡ bạn không thể sống lại
bạn không thể phục sinh
.
họ bắn vào bình minh còn bạn bắn vào xe tăng
và nỗi nhớ, bạn co rúc giữa tương lai và quá khứ
quá mong manh vừa đủ để bạn nát nhừ
.
sự trống rỗng người ta tự tạo ra
rồi tự la to: khoảng trống
làm bạn cũng không thể thoát khỏi nó
.
người ta tranh nhau tiếc nuối
nhưng bạn biết điều đó
không xóa đi sự bất lực của bạn
.
bạn chấp nhận không còn có cách nào
bạn chấp nhận chiến tranh
.
cuộc sống là một thứ gì đó đã chết
trước khi bạn chết
như thể chính bạn tạo ra
một nhịp đập tự do mà họ không thể hiểu
.
bạn khóc vì thời gian không còn quay lại
điều mà chúng ta hằng mong mỏi
nó sẽ không hòa giải
.
vì bản chất phi lý của lòng tham mà họ khát vọng
chỉ để cảm thấy
để tê tái
để níu kéo
để hiểu
để quên
để tiêu diệt
để dành
để đốt
.
bạn như bông hoa héo ép giữa
hai trang sách cũ ố vàng
.
bạn không mong muốn bông hoa có một số phận khác
nó lấp đầy những mạch máu khô héo của bạn
bằng màu xanh lá cây
.
bạn không có quyền hỏi về sự tồn tại của nó
hay tại sao nó được nhổ lên khỏi mặt đất
tại sao nó phải thay hình đổi dạng
trong khi nó chỉ cần là một bông hoa?
.
họ muốn bạn không bao giờ có nghĩa
vì như vậy bạn mới mong tồn tại
như những ký ức khi lịch sử ấn vào
giữa quá khứ và tương lai
.
cho đến khi những bông hoa trên cánh đồng khô héo
và chúng ta không còn phải réo
gọi tên ai…
—–
Hệ thống báo động bị
Hệ thống báo động bị động
Hệ thống báo động bị động nên không báo động
.
Nên hệ thống báo cháy bị
Hệ thống báo cháy bị cháy
Hệ thống báo cháy bị cháy nên không báo cháy
.
Chỉ xe tăng tự nhiên bị cháy

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

8 replies on “Lê Vĩnh Tài | AN EPIC ODE OF UKRAINE – 43/43 – your seemingly shallow beauty has shaken the world, ceasing fury in its track”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s