Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | MY HOMELAND A CENTURY AGO – 1/11 – us taking one step forward

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

us taking one step forward

cause not pain

cause not sinking thoughts

words in aid of black hair

black eyes

black skin

and what is more black than that

no fake words of tomb idols or delusional anthem chasing birds in the schoolyard

father’s lean legs the evidence of every grain of wheat

mother’s naked shoulders the evidence of ribs

curving like the returning paths up the mountain 

oh the ear numbing hypnotising lyrics 

lyrics of weary fish ogling us from beneath the water

lyrics of watchful Old World Babblers tired of our chatter

not knowing we’re on guard

not knowing why we must keep running

hidden behind the sounds of the gongs wistfully sometimes an echo

“don’t run…” mother was always shouting

mother unaware of the strength of leopards and wolves

the endangered species in the red book

then again we’re like strangers

coming home by the ladder ranting

mother had to swallow the nonsense

mother now old how will she survive

not by chattering you’ll fly like the Old World Babbler

not by swimming you’ll be able to dive like a fish

once we’re strangers

chattering

chit and chat

more proficient by the day

when will we shut our beaks

& fly

.

May 2022

..

hãy cùng nhau một bước

đừng làm đau

đừng nhận chìm xuống nước những ý nghĩ trong đầu

một lời nói giúp tóc đen

mắt đen

da đen

và những gì còn đen hơn thế

 

không phải giả vờ lời tượng nhà mồ hay bài ca đuổi chim trường thiên ảo mộng

đôi chân gầy của cha xác nhận từng hạt lúa

đôi vai trần của mẹ xác nhận những cặp xương sườn

cong cong như con đường trở lại núi ơ

ơ bài ca cứ hát nhàu nhĩ u mê

bài ca con cá dưới nước đang nhìn ta bơi xa lạ 

bài ca con khướu trong rừng đang nhìn ta như một kẻ lẻo mép

không biết rằng ta đang tự vệ

ta không hiểu vì sao cứ phải bỏ trốn hoài

nấp sau tiếng cồng chiêng lâu lâu mong âm vang một chút

 

“nhưng đừng bỏ trốn…” có lần mẹ nhắc

mẹ không biết sức mạnh của beo và sói

những loài thú sách đỏ của rừng xanh

có nhiều khi ta làm như xa lạ

về nhà ngồi bên cầu thang với vô hạn những chuyện trò

mẹ phải ngốn ngấu rất nhiều thứ vô nghĩa

mẹ già rồi chống chọi làm sao…

 

chẳng phải lẻo mép rồi sẽ bay như khướu

chẳng phải bơi rồi lặn sâu thành cá

khi ta đã thành xa lạ

leo lẻo nói và nói

nói và nói

càng ngày nói càng hay hơn

đến khi nào ta khép mỏ lại

& bay

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s