Categories
POETRY/THƠ

Trần Quốc Toàn | Nan’s kerosene lamp (4)

Trần Quốc Toàn, the Vietnamese poet born 1992, at Tuy Phước, Bình Định, Vietnam.
Prize:
Tiền Vệ 2019 Liberal Literature Award for Kinh Đêm, a book of poetry.
Văn Việt 2022 Literature Award for the novel Trong Rừng Cây Du Thủ.


Nguyễn Thị Phương Trâm, the poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Trần Quốc Toàn , translation by Nguyễn Thị Phương Trâm

Nan’s kerosene lamp

Each shadow drifting through the shroud of time 

A little boy caught crickets and putting them in an old milk can

On a wall amongst the seasonal storms

We would sit and compare our shadows

As our dream digest the sweet potato in our stomachs

As the fire in the stove warm up out tiny fingers

As our mother put on her tattered shirt before she forage of sea snails

As our big sister cycles the vegetables to the market early in the morning in a cold drizzle . . .

That was how we grew up

In the soil and mud

But on this skinny body the words were anchored

As night fell I found myself making notations of the raindrops on the wall of my memory

As the day had allowed me to cast freckles on nan’s eyes as she took her last breath

A kerosene lamp in my memory

In the rainy nights far from home in my dreams

I saw nan turned down the kerosene lamp

Before tucking me in snug and warm beneath the blanket

I don’t know where nan might be now 

But all I have to do is to fall asleep and wait for the kerosene lamp to appear in my dreams and nan will be there

And I’m warm again because of the radiating heat from nan’s kerosene lamp . . .

All the ashes of my memories have been mixed in the makeup of me

All the sadness kneaded and stuffed tightly in my brain

Except for nan’s kerosene lamp

Each time I dream I’m again snug and warm in the embrace of nan’s love . . .

May 2022

—-

Ngọn đèn dầu bà thắp 

Từng cái bóng trôi dạt giữa tấm màng thời gian

Cậu bé bắt dế con bỏ vào hộp sữa

Trên bức tường mùa bão

Chúng tôi hay ngồi so cái bóng của mình

Để mơ tàn đêm đông củ khoai tiêu hết trong dạ dày

Để bếp lửa ủ ấm đôi tay bé nhỏ

Để mẹ khoác chiếc áo rách đi nhặt ốc

Để chị chở rau đi bán sớm trong cơn rét mướt . . .

Thế là chúng tôi lớn khôn

Giữa cuộc đời bùn đất

Nhưng con chữ vẫn neo trong thể xác gầy còm

Để đêm tôi kí âm giọt mưa lên vách nhớ

Để ngày tôi chạm trổ những vết nám trên mắt ngoại khi bà tắt thở

Ngọn đèn dầu trong trí nhớ

Những đêm mưa phương xa tôi nằm mơ

Thấy bà vặn nhỏ cây đèn dầu

Rồi kéo chăn đắp lên mình tôi ủ ấm

Giờ bà ở đâu tôi không rõ

Chỉ chờ đêm mơ thấy ngọn đèn là bà lại về 

Là tôi lại được bà ủ ấm bằng ngọn đèn hắt bóng . . .

Những tàn tro kí ức trộn lẫn hình hài tôi

Những nỗi buồn nhồi cứng bộ não tôi

Nhưng riêng ngọn đèn dầu bà thắp

Trong mơ tôi lại được ủ ấm bởi tình yêu của bà . . .

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s