Categories
POETRY/THƠ

Lê Vĩnh Tài | the dark thoughts (329)

Lê Vĩnh Tài, the Vietnamese poet and translator born 1966 in Buon Ma Thuot, Daklak, Vietnam. The retired doctor is still a resident of the Western Highlands, a businessman in Buon Ma Thuot.

Nguyễn Thị Phương Trâm, the blogger, poet and translator, born 1971 in Phu Nhuan, Saigon, Vietnam. The pharmacist currently lives and works in Western Sydney, Australia.

By Lê Vĩnh Tài, translated by Nguyễn Thị Phương Trâm

the dark thoughts

1.

I’m aware of the path you have chosen

in the sudden rain

.

I’m aware of the secrets

communicated in your eyes

.

you are wise and sad

through all your

dark thoughts

2.

your eyes darken when it comes to me

I don’t know if you love me

or not

.

but our shadows

shall eventually move on

like the passing years

beyond death

.

like how I will

one day die

3.

perhaps in heaven

the green path on the way up shall widen

.

time will move on

there like the leaves and we will fly

if we can’t surpass it, we will die

you’re aware that if I’m unaware

then you shall simply pass by

.

we can’t have a wedding

we are both adulterers

.

some say: he will find someone else

he can’t keep following you around, right?

.

another person said: ah now the hair on my head is now

as grey as the pigeons on a ledge

.

no one understand us

.

we are martyrs

blowing our own horn

on our own saddle, on our high horse

.

we have separate paths

he’s a martyr looking for love

she’s a woman on the verge of being over the hill

dusk is upon her skin tan by the yellow sunset like her hair

don’t give up, don’t cry

.

the martyr now lost for words

he could but sing karaoke in tears

in his cool scented scarf

.

while another martyr smiled

from two thousand miles away

there’s still a seat on the plane

round-trip

4.

the airport

noisy with the sound of tired travelers

trying to focus their thoughts on the war

the number of deaths

.

the martyr arrived home armed with a poem reflecting the current times

but couldn’t disregard the beauty of it all

like just then

the passing breeze

.

the beauty of the beard and the head

chins always held high

and eyes that knew how to speak

the secrets

dry mouth

.

our fear and cowardice

like the eyes of a child facing fear

.

one cry

.

awe those eyes

and hands

and legs

we need but one voice

.

awe breast where he could bury his head

lips he could use to lie

we need but one voice

.

we must stay until all the important people are dead

we have but one cry

haha, you’re just jealous.

.

pity

how we would bend backward

because of such mediocre slander

.

we need a voice

we are not cowards

we don’t have a stutter nor are we dumb

.

they still have an imagination

we’re not doing it for our own entertainment

we are all geniuses

even through the natural disasters

.

like when someone called her, the child

their voice was crystal clear

like water trickling over rocks

in a village far

far away

.

we are bitter we are sweet

.

we have nothing left but our voice

even where she was, the poor child quietly 

playing alone

.

like a lotus flower overflowing in a stream

beneath a canopy at a temple

where you can quietly sit and dream 

and kisses are roses

.

glorious

where the sun sets at the end of the horizon

like the closing of a garden in an Arabian Night

slipping slowly into sleep

.

we have but a voice

the moment the child, she’s gone

we will once again live

.

like the song the sea reverie

the sea is as overwhelming as the night

and the day shall ignite

in the fragile lyric

.

we live within the light before we return 

to a state of nothingness, their home

.

awe honey

baby, don’t cough

.

we are nothing but a calling

if I was a flower on those branches

I would have climbed as high as I could to reach 

his window, try my best to improve 

the ambiance of his room

.

if I was a sweet little bird

perched on the branch 

I would sing about how much I love him

all-day

until he bothers me

instead of trying to bother the maiden, the child

.

with his sinister eyes

bear the songs

bear his long sighs

like divided into halves

the last glass of wine

.

and because I’m not a maiden

not able to kiss him with my lips

I can but take in a whiff of his drunk, blunt

breath, which rhymes with c..t

he likes it but poetry does not

.

we pass a room emanating 

the reciting of poetry like a dream 

in line with each breath, no one knew they were all over each other

shimmering gold and yellows in the dark

.

that’s why the poem 

now sounds like the poet was singing a song

the poem was popularised in an anthem when the corrupted world of trần tiến dũng was destroyed plagiarised with his light drowned out in waves

night after night

there, we’ll find

the bright stars

shimmering like beaded necklaces

why don’t you shove the beads down her throat, the poor child?

.

we want to spin

it around so you could play with it

the necklace of an old man

sucking on a pipe

.

she laughed as though she was a child full of dreams

hiding behind the eyes of a goddess on earth

laden with envy and jealousy. There are only kings and queens here

the pain in the neck we had to put up with all night?

.

we forget

we still have a voice

the wildflowers blooming early in the field

I have to reserve them as a gift for all of us

before we perish

.

we have a voice

the game has changed

looming is a huge dark shadow 

or it’s so small it’s undetectable

.

the shadows rushing, sneaking up along a wall

prepossessed like those who are gay

and in the end, we’ll see that 

they’re mesmerised by the light

.

till one night, it seems 

all the light is together in your eyes

how, how may we draw you, an arena, an open space

lay beneath 

.

we breathe

important people like us need a dreamy voice

we have a million flame

the chaos of stars

we take them for granted

the messy constellations through the clouds

we won’t fly

so, we should breathe

but that’s our garden, we’re important

.

we take with us the world

on a path where our footprints are within 

a mysterious flame

.

waking up, gosh to at dawn inside hollowed trees

stepping sleepily, searching

the length of various pathways

.

do you remember the ducks we saw

do you remember how they slept?

they have only the one leg

we have the one voice

a swan with a dream

.

now the surface of the lake bears the light alone

reflecting such fragile moving regal golden autumn light 

.

there’s a star, in the lake, if you look down

you could almost touch it

like a yellow moon at the bottom of the lake like so long ago

a young woman scooped it up, drank it

bedazzled the poor monk, gave him a heart attack (almost)

.

so what if there were

shimmering shiny silky stars glistening glimmering gloriously on shiny shimmering shirts

.

gosh the chill

even the light to it had a chill 

they have placed a layer of mist around everything

what will happen when the air is filled with this foggy whiteness

to the point where we will lose our way

along the paths formed by the foggy wall

.

we are the autumn

the more we follow

the more we run the more we are afraid of losing our way

truly a silvery night

and the long winded poem is a bit different somehow

.

we step away stood there and watched her

to find that she, the poor child’s now a stranger

along the way we meet all sorts of righteous people

oblivious to their own deception

.

but we have it all

adamantly and quietly we unravel our dreams

if the night is ours

but right now

we are alone in this world

we, more importantly are but two

.

em, baby, don’t cry

FEBRUARY 28, 2022

—–

những suy nghĩ xám xịt 

1. 

tôi biết con đường bạn đi 

núp sau cơn mưa bất chợt 

.

tôi biết bạn có những bí mật 

nói chuyện với nhau chỉ bằng ánh mắt

.

bạn buồn và khôn 

với những suy nghĩ xám xịt 

của bạn 

2. 

đôi mắt của bạn u tối đối với tôi

tôi không biết nếu bạn yêu tôi

hay không yêu tôi 

.

mà thôi bóng tối

chúng ta rồi cũng chỉ trôi 

như năm tháng trôi 

qua cái chết 

.

như tôi 

sẽ chết  

3.

có lẽ tôi phải lên đến tận thiên đường 

cầu thang màu xanh rộng mở 

.

thời gian sẽ trôi 

chúng ta như những chiếc lá đang bay

nếu chúng ta không vượt qua, chúng ta sẽ chết

bạn biết và nếu như tôi không biết 

thì bạn trôi  

.

chúng ta không thể làm đám cưới 

chúng ta là hai kẻ ngoại tình 

.

có người nói: chàng hãy tìm người khác 

chứ không lẽ cứ mãi đi theo em?

.

một người nói: dạ thưa mái tóc trên đầu 

trắng như chim bồ câu 

.

chẳng ai hiểu chúng ta 

.

chúng ta là những hiệp sĩ 

đang thổi vào sừng của mình 

và đang trên yên ngựa 

.

chúng ta đi theo con đường riêng 

chàng hiệp sĩ tìm tình yêu 

nàng phụ nữ trước ngày tàn đi tìm 

buổi chiều nước da nâu màu hoàng hôn vàng như tóc 

cố lên đừng khóc  

.

chàng hiệp sĩ đã quên lời

chỉ còn cách hát karaoke trong nước mắt 

khăn lạnh và thơm 

.

khi một hiệp sĩ khác

đang mỉm cười từ hai ngàn cây số 

vé máy bay còn chỗ 

khứ hồi 

4. 

sân bay 

tiếng ồn ào của những con người đang mệt mỏi 

cũng cố giật mình với những suy nghĩ chiến tranh 

và danh sách những người đã chết 

.

chàng hiệp sĩ bay về làm thơ căm thù theo thời thế

nhưng không thể bỏ qua vẻ đẹp như thể

một cơn gió 

mới thổi qua

.

vẻ đẹp của hàm râu và cái đầu 

lúc nào cũng ngẩng cao và ngỏng cao cùng 

đôi mắt biết nói 

những điều bí mật

đôi môi sẽ khô

.

sự sợ hãi và nhút nhát của chúng ta 

như đôi mắt trẻ nhỏ ngơ ngác trước lời hăm dọa 

.

một tiếng khóc 

.

ồ ồ đôi mắt 

và đôi tay 

và hai chân 

chúng ta chỉ cần một tiếng nói 

.

ồ ồ có bộ ngực để anh ta vùi đầu 

đôi môi anh ta có thể nói dối 

chúng ta chỉ cần một giọng nói 

.

chúng ta phải ở lại cho đến khi chúng tôi chết

chúng ta chỉ còn một tiếng kêu 

lêu lêu đồ ganh tỵ 

.

đáng thương 

chúng ta gãy xương sườn 

vì những lời vu khống 

.

chúng ta cần một tiếng nói 

chúng ta không hèn 

không câm không ngọng 

.

chúng vẫn còn sự tưởng tượng 

chúng ta không tự sướng 

chúng ta là những thiên tài 

cả khi thiên tai bão lũ 

.

như ai đó gọi em 

giọng trong như nước 

trong veo rơi trên đá

ngôi làng xa 

vắng lặng

.

chúng ta cay đắng chúng ta ngọt ngào 

.

chúng ta chỉ còn giọng nói 

nơi em cũng yên lặng 

chơi một mình  

.

như đóa sen ngập tràn bên suối 

dưới mái vòm một ngôi chùa

nơi lặng và ngồi và mơ và mộng

nơi nụ hôn là những bông hồng 

.

rực rỡ 

nơi hoàng hôn vẫn còn chìm sâu 

như khu vườn ngàn lẻ một đêm Ba Tư khép lại

chìm vào giấc ngủ 

.

chúng ta chỉ còn một giọng nói 

một chút nữa khi em đi

chúng ta sẽ sống lại 

.

như bài hát biển nhớ 

biển đầy như những đêm 

và ngày sẽ bùng cháy

trong khúc hát mỏng manh 

.

chúng ta sống trong ánh sáng 

trước khi quay về cõi hư vô là ngôi nhà của họ  

.

ồ ồ em gái 

em đừng ho 

.

chúng ta chỉ là một tiếng gọi 

nếu tôi là bông hoa trên cành cây đó 

tôi sẽ trèo lên để chạm vào cửa sổ 

của anh ấy, và cố sức làm cho căn phòng 

càng thêm xinh đẹp 

.

nếu tôi là con chim nhỏ

rung rinh trên cành 

suốt ngày tôi sẽ hát 

tình yêu của tôi cho anh ấy

cho đến khi anh ấy quấy rối tôi

không còn quấy rối một nàng thiếu nữ 

.

với đôi mắt u ám

anh ấy sẽ phải nghe những bài hát

mà anh ấy phải thở dài 

như sự chia hai 

ly rượu cuối 

.

và vì tôi không là một thiếu nữ

để có thể hôn anh ta bằng miệng

tôi chỉ có thể đo nồng độ cồn 

vần ồn 

anh ấy thích nhưng thơ không thích 

.

chúng ta ngang qua căn phòng 

mờ ảo tiếng đọc thơ kéo theo những âm thanh

hơi thở, có ai ngờ chúng quấn quít quấn lấy nhau

và lấp lánh ánh vàng trong bóng tối 

.

vì thế bài thơ 

đã chuyển sang tiếng hát nhà thờ 

nó đã được phổ nhạc khi bầu trời lông gà lông vịt của anh trần tiến dũng bị phá vỡ

và bị đạo và ánh sáng bị nhấn chìm trong làn sóng 

mỗi đêm   

.

ở đó, chúng ta thấy

những ngôi sao sáng 

lấp lánh như những chuỗi hạt 

sao anh không nhét sợi dây chuyền vào cổ họng em? 

.

chúng ta muốn xoay 

nó tròn và bạn có thể chơi với nó

mặt dây chuyền có một ông già 

ngậm tẩu

.

em cười như thể em là đứa trẻ mơ mộng

phía sau đôi mắt tiên nữ giáng trần đang sống

trong sự ghen tị. Chúng tôi là vua và hoàng hậu

chúng ta có mệt mỏi cả đêm? 

.

chúng ta quên 

chúng ta vẫn còn giọng nói

những bông hoa sớm trong đồng cỏ 

tôi phải tặng chúng cho chúng ta 

trước khi chúng tàn lụi

.

chúng ta còn một giọng nói 

trò chơi đã thay đổi

cái bóng lù lù quá lớn 

hoặc thu nhỏ lại quá nhỏ

.

những cái bóng vội vàng, len lén dọc theo một bức tường

ám ảnh như những người đồng tính

và cuối cùng chúng ta nhìn thấy chúng

mơ hồ ánh sáng 

.

cho đến đêm, dường như tất cả ánh sáng 

đều tập trung trong mắt bạn

bằng cách nào đó, chúng ta vẽ bạn, một công viên rộng mở

nằm bên dưới 

.

chúng ta thở 

chúng tôi cần một giọng nói mơ hồ 

chúng ta có một triệu ngọn đèn

sự rối loạn như các vì sao

chúng ta coi thường chúng 

những chòm sao rối tung trong mây

chúng ta không bay

thôi, chúng ta hãy thở 

đó là khu vườn của chúng tôi 

.

chúng ta mang cả thế giới 

vào con đường dấu chân chúng ta trong ngọn lửa 

huyền bí 

.

thức dậy, ôi bình minh trong những thân cây rỗng

bước ra cơn buồn ngủ, nhìn

dọc theo những con đường 

.

bạn có nhớ chúng ta đã quan sát những con vịt 

chúng ngủ như thế nào không?

chúng có một chân 

chúng ta có một giọng 

thiên nga có một giấc mơ  

.

bây giờ mặt hồ chỉ mang ánh sáng 

hoàng thu vàng phản chiếu rung động mong manh 

.

có một vì sao, trong hồ, nếu bạn cúi xuống

bạn gần như có thể chạm tới nó 

như trăng vàng đáy nước ngày xưa 

cô nàng múc uống 

luống cuống nhà sư 

.

ước gì 

có sao như sương có sương như sáo sao giăng đầy ngực áo

.

nó lạnh làm sao

ngay cả ánh đèn cũng lạnh 

họ đã đặt khăn choàng sương mù xung quanh 

cái gì sẽ xảy ra nếu không khí trở nên trắng mờ 

đến mức chúng ta sẽ lạc lối 

dọc theo những con đường tạo ra từ bức tường sương mù 

.

chúng ta là mùa thu

chúng ta càng đi theo

càng chạy càng sợ lạc 

thật là một đêm bằng bạc

và bài thơ thật dài và khác lạ làm sao

.

chúng ta bước đi chúng ta đứng đây nhìn 

để thấy em đã trở nên xa lạ

trên con đường chúng ta gặp toàn những kẻ nghĩ mình thành chánh quả

không biết mình ba hoa 

.

nhưng chúng ta có tất cả 

thì thầm đột nhập giấc mơ 

nếu đêm là của chúng ta

nhưng bây giờ 

chúng ta cô đơn trong một thế giới  

chúng tôi chỉ còn hai chúng ta 

.

em đừng khóc 

ngoài vườn cỏ mọc 

màu xanh…

By Nguyễn Thị Phương Trâm

There's magic in translating a body of work from one language to another.

3 replies on “Lê Vĩnh Tài | the dark thoughts (329)”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s